Việt Nam






Tuesday, 14 November 2017

KHI TỔNG THỐNG TRUMP DẠY CHO VC BÀI HỌC LỊCH SỬ VN 2000 NĂM TRƯỚC


       Kính chuyển quývị, quýCH, bình dân tôi rất tâm đắc với nhận định cuả NLGO xin góp chút ý thêm : hẳn không phaỉ ngẫu nhiên mà TT Trump chọn vinh danh Hai Bà Trưng, hai người phụ nữ trong số những anh hùng dân tộc, đây cũng chính là một thông điệp chính trị gởi tới tên đầu xỏ đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng và bộ sậu đã vô cùng hèn hạ đàn aṕ những người yêu nước, những nữ lưu như Mẹ Nâḿ Nguyễn Ngọc Như Quyǹh , Trần Thị Nga nhưng lại vô cùng khiếp nhược trước kẻ thù truyền kiếp phương Bắc , ht


----- Forwarded Message -----
From: Julien Bui wrote
Sent: Friday, November 10, 2017 6:03 PM
Subject: Diễn văn của TT Trump

KHI TỔNG THỐNG TRUMP DẠY CHO VC BÀI HỌC LỊCH SỬ VN 2000 NĂM TRƯỚC


Thưa quý vị, quý bạn,

Tiện nhân đã nghe tất cả những bài diễn văn của Tổng thống Trump Và thấy bài diễn văn nào của ông, cho bất cứ đối tượng nào, nhân bất cứ dịp nào, tại bất cứ nơi nào, Mỹ, Âu Châu, Saudi Arabia, hay Á Châu, theo thiển ý, cũng đều tuyệt vời. Không biết người thảo diễn văn là ai, nhưng tiện nhân phải ngả nón khâm phục. Khâm phục nhất là chính Tổng thống Trump, người đã đọc, thực ra nói, không giấy, không teleprompter, một cách lưu loát, không vấp váp. Giọng điềm đạm, ôn tồn, không bao giờ lớn tiếng, gay gắt. Nội dung thì luôn kêu gọi tinh thần quốc gia, không chỉ nơi người dân Mỹ, và còn ở người dân của những nước ông đến, hoặc cả thế giới, như bài diễn văn trước Liên Hiệp Quốc trong tháng 8 vừa qua. Ngoài ra, ông không dùng lời văn hoa, sáo ngữ, hay ngoại giao, quanh co, lừa bịp, mà nói từ trái tim và với sự tin tưởng tuyệt đối vào lòng chân thành và tác động của nó trên người nghe.

Đặc biệt bài diễn văn trước OPEC 2017 tại Đà Nẵng. Trong đó, NLGO nhận thấy hai điều:

(1) Ông vừa rời Bắc Kinh, nơi ông được tiếp đón nồng hậu, trước mặt Tập Cận Bình, mà vẫn lớn tiếng chỉ trích chính sách thương mại “chơi gác”, nghĩa là không công bằng, của Tàu Cộng (Trích: “Điều cốt lõi của quan hệ đối tác này là chúng tôi tìm kiếm những mối quan hệ thương mại mạnh mẽ dựa trên nguyên tắc bình đẳng và có qua có lại […]. Tôi vừa có chuyến đi tuyệt vời tới Trung Quốc. Tại đây, tôi đã nói chuyện thẳng thắn và cởi mở với Chủ tịch Tập về các hành vi bất bình đẳng thương mại của Trung Quốc và thâm hụt thương mại lớn trong quan hệ thương mại của họ và Mỹ. Tôi bày tỏ mong muốn mạnh mẽ được phối hợp với Trung Quốc để đạt được quan hệ thương mại, thực hiện trên cơ sở công bằng, bình đẳng thực sự. Sự mất cân bằng thương mại hiện nay là không thể chấp nhận được. Tôi không đổ lỗi cho Trung Quốc hay bất kỳ nước nào khác, dù có rất nhiều nước, vì đã lợi dụng nước Mỹ trong vấn đề thương mại. Nếu các đại diện của họ có thể bình an vô sự với điều này, họ chỉ đang làm việc của mình. Tôi ước gì chính quyền trước đây của Mỹ nhìn thấy những gì đang diễn ra và làm điều gì đó. Họ không làm, nhưng tôi sẽ làm”).

(2) Khi nhắc đến sự “độc lập vĩnh viễn” của một quốc gia, đặc biệt của Việt Nam, ông đã không ngần ngại nêu đích danh hai nữ anh hùng của dân tộc ta, Hai Bà Trưng, đã phất cờ khởi nghĩa đầu tiên chống giặc Tàu xâm lược, từ 2000 năm trước (cf. “Và đó là lý do tại sao ngày nay, hàng trăm năm sau chiến thắng của chúng tôi trong Cách mạng Mỹ, chúng ta vẫn nhớ đến lời của lời nhà lập quốc và là Tổng thống thứ hai của nước Mỹ John Adams. Trước khi từ giã cõi đời, người yêu nước vĩ đại này được yêu cầu đưa ra suy nghĩ trong dịp kỷ niệm 50 năm tự do của Mỹ. Câu trả lời của ông là "độc lập vĩnh viễn". Đó là tinh thần cháy bỏng trong lòng người yêu nước và mọi quốc gia. Nước chủ nhà Việt Nam không chỉ có tinh thần đó trong 200 năm mà là trong gần 2000 năm. Vào khoảng năm 40, Hai Bà Trưng đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Đó là lần đầu tiên người dân Việt Nam đứng lên đấu tranh cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn. Ngày nay, những người yêu nước, anh hùng trong lịch sử nắm giữ những câu trả lời cho những câu hỏi lớn về tương lai và thời đại của chúng ta. Họ nhắc nhở chúng ta là ai, sứ mệnh của chúng ta là gì.”)

Ôi, tuyệt vời thay! Lời khen này tiện nhân dành cho Tổng thống Trump đã lên lớp dạy cho bọn khỉ cầm quyền VC rừng rú chưa thuộc bài học lịch sử, và dành cho người cố vấn Việt Kiều nào đã mớm ý cho ông. Ông nói thẳng thừng, mà không sợ mất lòng chủ nhà, hay quan thầy của chủ nhà, đang ngồi đó nghe. Không cần biết Trump nói nhân context gì, tiện nhân thấy đây là cái tát đích đáng vào mặt của cả hai thằng, Việt Cộng và Tàu Cộng –đều lưu manh và gian tặc ngang nhau. Quá nhục nhã cho lũ lãnh đạo tự phong VC, bán nước cầu vinh. Trump đã nói thay cho hàng triệu con dân VN ái quốc trong và ngoài nước.

Còn nữa, đó cũng là cái tát đích đáng cho bọn Fake News Việt Gian điên rồ hải ngoại, nhận tiền của lũ Fake News Mỹ Gian điên rồ, để nhắm mắt hùa nhau đánh bừa Tổng thống Trump, bất kể ông nói gì, làm gì, hoặc không nói gì, làm gì.


Portland, thứ sáu ngày 10/11/2017
NLGO



__._,_.___

Posted by: hungthe 

Wednesday, 8 November 2017

Bàn tay đẫm máu của Hồ Chí Minh



 Bọn CS xử tử
 địa chủ

----- Forwarded Message -----
From: "'VT Tran' 
 
Bàn tay đẫm máu của Hồ Chí Minh
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj3ugRYzlVh2cEpMPqjRwUo7tlHNDGmsNuQFIH80fMGY42NCTNr3SpElLiIb7l3x0v9pcLXnn3BYWm225EfzYC5AyA9W8zk8c8t7SrFzHmAh3ICZOWXKSan8AswhFXmdT-SGfkbztuRV5c/s1600/Hochiminh-0396-danlambao.jpg
John G. Hubbell, Reader's Digest * VNCH-Ngọc Trương (Danlambao) trích dịch - Lời của người dịch: Bài của John G. Hubbell, đăng trên tạp chí Reader's Digest tháng 11/1968. Tuy tài liệu cũ, chúng tôi muốn bạn trẻ sinh ra, lớn lên sau chiến tranh Việt Nam được biết, nhất là trong nước bị cấm. Bản gốc khá dài, có nhiều chi tiết mất thời gian tính, chúng tôi chỉ trích dịch, nhưng cố gắng giữ nguyên điểm chánh. Cũng xin báo trước, trong bài có nhiều chi tiết tượng hình làm bạn đọc sợ. Xin cẩn thận.



*

Viên xã trưởng và bà vợ bấn loạn lên. Đứa bé bảy tuổi, một trong những đứa con của họ, mất tích đã bốn ngày. Hai vợ chồng kinh hoàng cho Trung tướng Lewis W. Walt (xem chú thích) biết, họ tin rằng thằng bé bị VC bắt.

Đột nhiên, thằng bé phóng ra khỏi rừng, chạy qua bờ ruộng tiến về làng. Nó khóc. Bà mẹ chạy đến và ôm trọn thằng nhỏ trong vòng tay. Hai bàn tay nó bị chặt đứt ngang, trên cổ đeo tấm bảng gửi cho người cha: nếu ông hay bất cứ người nào trong làng dám đi bỏ phiếu ​​trong cuộc bầu cử sắp tới, thằng bé sẽ bị trừng phạt nặng hơn nữa.

Tương tự, VC cảnh cáo dân của ấp khác gần Đà Nẵng. Mọi người bị bắt quy tụ trước nhà ông trưởng ấp, bà vợ đang mang thai và bốn đứa con phải chứng kiến viên trưởng ấp bị cắt lưỡi. Sau đó, cơ quan sinh dục của ông bị cắt bỏ và khâu trong miệng đẫm máu của ông. Khi ông chết rồi, VC quay sang bà vợ, cắt toang dạ con ra. Rồi tới đứa con trai chín tuổi: chúng dùng tre nhọn đâm xuyên từ tai này qua tai kia. Hai đứa con khác của ông trưởng ấp cũng bị giết tương tự như vậy. VC tha chết đứa bé gái năm tuổi - không hành hạ thể xác, chúng mặc cho con nhỏ khóc, tay vẫn níu chặt lấy xác người mẹ.

https://lh6.googleusercontent.com/WMM326eP37Y9b8iUXCj_SFH-ruj69ADLtVzjIFlurodmR1cFWjL4xWFi1Tr70U_9BjSfZLdnTBepZLG7YguAYLOg8EGSGG30qi40HN2Jp824opG-Vk2YqUm8G6j8wiKwL7kZOHxCOV4LtIY3rg

Tướng Walt cho biết khi ông tới trụ sở quận sau ngày VC và quân Bắc Việt xâm nhập. Những người lính miền Nam còn sống sau trận đánh, bị VC trói chặt và bắn vào miệng hoặc phía sau đầu. Sau đó, vợ con của họ, gồm cả một số trẻ em hai, ba tuổi, bị đưa ra ngoài phố, lột hết quần áo, tra tấn và bị hành quyết: cắt cổ; bị bắn, chặt đầu, hay bị móc ruột. Xác người bị cắt xẻo phơi trên hàng rào, có tấm bảng cảnh cáo mọi người nếu họ tiếp tục yểm trợ chính quyền Sài Gòn và lực lượng đồng minh, số phận họ sẽ giống như vậy.

Kỷ luật máu:

Hơn một năm trước 1954, Hồ phát động một chiến dịch dã man sát hại chính dân của mình. Hầu như mọi làng Bắc Việt, các đội tay sai tập hợp dân chúng chứng kiến ​​"lời thú tội" của chủ đất. Tiếp theo, các giới kinh doanh, trí thức, thầy giáo dạy học, các nhà lãnh đạo dân sự- tiềm năng của giới đối lập trong tương lai - cũng được quy tụ lại và bắt "thú tội" với "sai phạm tư tưởng", tiếp theo đấu tố, buộc tội rồi xử tử hình. Nhiều người bị bắn, chặt đầu, bị đánh đến chết; một số bị trói chặt, ném xuống huyệt chôn sống. Hồ khủng bố dân chúng theo định kỳ. Từ 50.000 đến 100.000 người chết trong các cuộc tắm máu - với nỗ lực tính toán lạnh lùng cho đảng và quần chúng có kỷ luật. Rất ít người không bị khủng bố, dường như Hồ bị cám dỗ bởi chính cơn thịnh nộ của hắn. Tuy nhiên, trong suốt những năm 1950, Hồ phải dập tắt một số cuộc nổi dậy đáng kể ở miền Bắc Việt Nam, đặc biệt là vụ xảy ra vào đầu tháng 11 năm 1956 tại tỉnh Nghệ An (Quỳnh Lưu), trong đó có Nam Đàn, quê của Hồ.

Nhiều vùng bị thuế nặng, dân chúng liên kết nhau và chống lại giá thuế của Hồ đưa ra. Hắn sai quân đội đến thu thuế, rồi sau đó phái một sư đoàn tới bắn giết. Khoảng 6.000 người dân không võ trang bị giết. Những người sống sót bị đày đi khắp nơi, một số trốn thoát vô miền Nam. Vụ tàn sát không được thế giới chú ý vì đang lưu tâm đến chuyện Liên bang Sô viết cưỡng chiếm Hungary.

https://lh3.googleusercontent.com/i1d1ENMRlRfPSLjzuOMxXswPoHz5-kN0g4a4rcYvuWzLr9byhBAZAcNz_6zJtN5lVWG7u1gNCJD3lRJSzqNuYyyMXVVX0rVGAZnFz6fvvyaY6GSEDkPj6sFa5gIXo66B0N06OhRLsGw49fkW1A
Đấu tố CCRD


Một nhóm du kích VC bị bắt cho biết nhóm chúng 8 người, tiến vào một ngôi làng được chọn là mục tiêu: "Việc đầu tiên: bắt và giết tại chỗ bốn người theo lịnh của huyện ủy. Một người từng chiến đấu chống Pháp, giờ ủng hộ chính quyền miền Nam. Người thứ hai thân với quân đội chính phủ. Hai người kia bị chặt đầu, họ là chủ đất trong làng"

Diệt chủng:

Theo cách đó, bão tố khủng bố phá vỡ miền Nam Việt Nam. Năm 1960, khoảng 1.500 thường dân bị giết, 700 bị bắt cóc. Đầu năm 1965, Đài Phát thanh Hà Nội và Đài MTGPMN khoe khoang VC phá huỷ 7.599 ấp của Nam Việt Nam. Cuối năm 1967, 15.138 dân miền Nam bị giết, 45.929 người bị bắt cóc. Rất ít người bị bắt cóc sống sót trở về.

Hồ tấn công vào tầng lớp lãnh đạo miền Nam thực là hình thức diệt chủng - và thành công quá mức. Vì vậy, nếu Nam Việt Nam sống còn trong tự do, đất nước này mất cả thế hệ để thay thế những mất mát tầng lớp thiết yếu trong xã hội. Tuy nhiên, hoạch định khủng bố có nhiều mục tiêu khác, CS hy vọng buộc chính phủ phản ứng bằng cách chống khủng bố hay đàn áp, sẽ làm dân ghét chính phủ và nâng cao hận thù. VC cũng mong đợi thành công về mặt tuyên truyền rộng lớn khi cá nhân người lính Nam Việt Nam nặng tay với cs, khi chính gia đình những người lính này là nạn nhân của cộng sản.

Bác sĩ A. W. Wylie, người Úc, phục vụ một bệnh viện ở châu thổ sông Cửu long, cho biết một ấp hoặc làng dù không hợp tác với chính quyền Sài Gòn, hoặc lực lượng đồng minh; chỉ cần trung lập thôi, đủ để bị tàn sát, cs không chấp nhận trung lập. Ông trích dẫn một số trường hợp đã chứng kiến:

- Khi VC hành hạ xong người phụ nữ mang thai, cả hai chân cô đều lủng lẳng chỉ dính bằng sợi thịt, nhưng phải cưa hai chân. Người chồng, trưởng ấp, bị siết cổ trước mắt cô, đứa con ba tuổi bị bắn chết. Bốn giờ sau khi chân bị cưa, cô bị hư thai đứa con trong bụng. Có lẽ điều tệ nhất là cô còn sống ngày hôm đó.

- Cảnh sát viên trong làng bị bắt đứng yên khi tay súng VC bắn bay đi lỗ mũi, đạn xuyên qua xương gò má gần mắt, hai mắt chỉ còn là mảnh thịt đẫm máu. Anh chết vì xuất huyết không cầm được.

- Cô giáo 20 tuổi, quỳ trong góc, cố tự bảo vệ mình với hai tay ôm đầu, cô bị chém bằng mã tấu. Phía sau đầu bị chém sâu đến mức óc lộ ra. Cô ấy chết vì lòi óc và mất máu.

Hoạt động của súng phun lửa:

Ngày 5 tháng 12, 1967, CS bị phỉ báng về hành động tàn bạo trọng nhất lịch sử ở Dak Son, một làng ở cao nguyên trung phần, dân cư khoảng 2.000 người. Người Thượng - một bộ lạc miền núi, độc lập nhưng hiền lành. Họ bỏ ngôi làng cũ trong vùng VC kiểm soát, không trở về theo lịnh của VC, cũng không cung cấp nam thanh niên tòng quân cho VC.

https://lh5.googleusercontent.com/wTHSWkzDZpNmXg399KCy6aQFjnfVjohwhFNnzo_5BoftJPGyMIRLOO0pZDet0lw20G3Pxdw8xC-cgUzNbV6D2WD242p0IIsPLPRjQ_ficIwTKkE-Mpkuh7Txl1agBI7DXMHszSQOZYF-faR_sQDak Son, Darlak, Vietnam.

Hai tiểu đoàn VC tấn công giờ sớm nhất trong khi làng đang ngủ.

Chúng nhanh chóng giết người gác, tràn vô làng dùng đuốc đốt hết mọi nhà. Một số gia đình tỉnh dậy khi súng phun lửa thổi vào nhà, họ xông ra trốn vào rừng. Một số đàn ông ở lại chiến đấu, để vợ con kịp trốn vào mương tránh pháo kích, dưới sàn nhà. Khi mọi nhà bốc cháy, VC phun lửa vào cửa hầm tạo ra ngọn lửa dài, địa ngục trong lửa, muốn chắc chắn không ai sống sót, chúng ném lựu đạn vào hầm. Khi trời rạng sáng rút về hướng biên giới Campuchia.

Sáng đến, một cảnh kinh sợ hãi hùng. Ngôi làng bây giờ là đống tro còn âm ỉ, xác người vương vãi khắp nơi trên nền xanh cây cỏ. Đếm được xác 252 người, phần lớn bà mẹ và trẻ em, cháy phồng, hay cháy tận tới xương. Người sống sót, đa số bị phỏng nặng, đi lang thang vô vọng, hoặc ngồi cạnh xác người thân và khóc. Khoảng 500 người mất tích; sau đó tìm thấy xác trong rừng, bị chết vì bỏng và các thương tích khác; nhiều người biệt tích.

Cuộc tàn sát ở Đắk Son là lời cảnh cáo nhằm vào các khu định cư của người Thượng, VC muốn họ phải hợp tác. Nhiều bộ lạc bây giờ đến chiến đấu cạnh quân đội đồng minh.

Hồ bực bội bởi hệ thống giáo dục miền Nam phát triển nhanh chóng: từ năm 1954 đến năm 1959, số trường tăng gấp ba lần và số học sinh tăng 4 lần. Có học vấn, đặc biệt là những người được giáo dục theo lý tưởng dân chủ, không hợp với cs. Do đó, hệ thống trường học là một trong những mục tiêu đầu tiên Hồ ra lịnh tấn công. Tổ chức Giáo dục Thế giới (World Confederation of Organizations of the Teaching Profession) nhanh chóng gửi một ủy ban, do Shri S. Natarajan người Ấn Độ dẫn đầu cuộc điều tra.

Những phát giác của ủy ban về việc xảy ra ở tỉnh An Xuyên. Trong năm học 1954-55, có 3.096 trẻ em trong 32 trường của tỉnh; cuối năm học 1960-61, có 27.953 học sinh đi học ở 189 trường. Sau đó, cs vào, chúng cấm phụ huynh đưa con em đến trường.

Các giáo viên bị cảnh cáo không dạy giáo dục công dân, ngừng giảng dạy trẻ em tôn vinh quốc gia, quốc kỳ và Tổng thống. Không tuân theo, nhiều giáo viên bị bắn, chặt đầu hoặc bị cắt cổ, lý do hành quyết ghi trên tấm bảng đóng đinh vào xác của họ.

Ủy ban Natarajan báo cáo việc VC chặt đứt một ngón tay của học sinh 6 tuổi, rồi hăm dọa sẽ chặt hết ngón tay các em khác nếu còn tiếp tục đi học nữa. Trường đóng cửa.

Trong một năm ở tỉnh An Xuyên, cs đóng cửa 150 trường học, giết hay bắt cóc hơn năm tá thầy cô giáo, 20.000 học sinh nghĩ học. Đến cuối năm học 1961-62, có 636 trường học miền Nam bị đóng cửa, số học sinh giảm gần 80.000.

Nhưng nên giáo dục Nam Việt Nam trở dậy mạnh mẽ. Các trường học bị phá hoại được xây dựng lại. Nhiều giáo viên di chuyển mỗi đêm, ngủ ở nhà của một học sinh để cs không tìm thấy họ, hoặc qua lại các thành phố lân cận để không bị bắt.

Với quyết tâm đánh bại ý định của Hồ: 1954, có khoảng 400.000 học sinh cả hai miền Nam và Bắc Việt Nam. Nay (1968) chỉ Nam Việt Nam thôi đã có hai triệu học sinh đến trường. Khoảng 35.000 hiện đang theo học tại 5 trường đại học miền Nam, gấp bốn lần so với năm 1962. Trong khi có hơn 42.000 học sinh tham gia các trường ban đêm.

Công lý:

Sau thảm họa Tết tại Huế đầu năm 1968, 19 ngôi mộ tập thể chứa hơn 1.000 xác, phần lớn là thường dân: đàn ông, đàn bà, em gái nhỏ, học sinh, linh mục, nữ tu, bác sĩ (trong đó có ba người Đức giảng dạy tại Đại học Y khoa Huế). Khoảng một nữa bị chôn sống, nhiều người bị quấn dây thép gai, đất cát hay giẻ nhồi vào miệng, cổ họng, mắt họ mở trừng. VC đến Huế với một danh sách dài phải giết hết những người làm việc cho chính phủ miền Nam, Hoa Kỳ, hay có người thân trong lãnh vực này. Nhưng khi tình hình quân sự trở nên tuyệt vọng, VC chộp lấy bất cứ ai ngay trên đường, hay lôi ra khỏi nhà, tất cả bị đưa ra bãi đất trống, kết tội "phản động", "chống cách mạng" và giết sạch.

"Cuộc tấn công Tết Mậu Thân thể hiện sự thay đổi chiến thuật quyết liệt ", tướng Walt nói. "Mục đích tấn công nhằm chiếm đoạt miền Nam Việt Nam. Hồ biết đang mất dân. Nhưng quân đội của Hồ lại không biết; họ được dạy dỗ rằng không cần kế hoạch rút lui, vì người dân sẽ nổi dậy cùng chiến đấu chống Mỹ. Chuyện xảy ra ngược lại. Nhiều người đã chiến đấu chống VC như mãnh hổ" 

Tết Mậu Thân bộc phát do sự thất vọng của Hồ đối với công tác khủng bố bị thất bại.

Sự tàn bạo của cs ở Việt Nam viết đầy nhiều bộ sách dài, tình hình sẽ thảm hại hơn nữa khi miền Nam rơi vào tay cs, sẽ có nhiều tra tấn, thảm sát. Cs phải được đẩy ra khỏi Nam Việt Nam, và nếu được ra khỏi toàn cõi Việt Nam.

Chú thích:

Trung tướng Lewis W. Walt, tư lịnh Sư đoàn 3 TQLC đóng quanh vùng Đà Nẵng 1965- 1969.

2017.11.05

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgx_x7PzirYvf3W7X26lsj-WEtiTDL_7Uovl8okUC6_vs2R5hU6RLbo9Q1McQoleyEQtosGk3ODGLkGJm96aTPR1G0k6BCs9Rz7j_-PC7Riasy9ZpC2e6RgUgTusla3oKGgnUOYbYq6PaiJ/s1600/Traitimxanh-sig.png
VNCH-Ngọc Trương trích dịch

______________________________ ____________

Nguồn:



t.
__._,_.___

Posted by: Mike Duon

‘Phải mất thêm một thời gian mới bỏ hộ khẩu trên thực tế’


‘Phải mất thêm một thời gian mới bỏ hộ khẩu trên thực tế’

  • 5 tháng 11 2017
hộ khẩu
Ngân hàng Thế giới cho rằng hệ thống quản lý hộ khẩu tạo ra bất bình đẳng về cơ hội ở Việt Nam
Một luật sư ở Sài Gòn nói với BBC rằng "bản chất của Nghị quyết 112 không phải là bỏ hộ khẩu mà chỉ thay thế hình thức hộ khẩu giấy sang "hộ khẩu điện tử".
Hôm 30/10, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký ban hành Nghị quyết 112 về việc đơn giản hóa thủ tục hành chính, giấy tờ công dân liên quan đến quản lý dân cư thuộc phạm vi chức năng quản lý nhà nước của Bộ Công an.
Theo đó, Chính phủ thông qua phương án của Bộ Công an về việc bỏ các thủ tục về sổ hộ khẩu, giấy chứng minh nhân dân trong quản lý dân cư để thống nhất việc quản lý bằng mã số định danh cá nhân.

'Hộ khẩu điện tử'

Trả lời BBC hôm 5/11, Luật sư Phùng Thanh Sơn, Giám đốc công ty Luật Thế Giới Luật Pháp, nói: "Đúng là Chính phủ không có quyền sửa đổi luật, làm trái luật. Tuy nhiên, nếu chúng ta nghiên cứu kỹ Nghị quyết 112 thì sẽ thấy rằng bản chất của nghị quyết này không phải là bỏ hộ khẩu mà chỉ thay thế hình thức hộ khẩu giấy sang "hộ khẩu điện tử."
"Thay vì trước đây chúng ta làm thủ tục đăng ký thường trú và được cơ quan công an cấp một quyển sổ hộ khẩu Công an quản lý nhân khẩu dựa vào quyển hộ khẩu này. Nay nhu cầu quản lý nhân hộ khẩu của nhà nước vẫn còn đó nhưng hình thức quản lý khác đi. Cụ thể là công an vẫn quản lý nhân hộ khẩu thông qua mã định danh cá nhân và thủ tục đăng ký cập nhật nơi cư trú trên hệ thống dữ liệu quốc gia"
hộ khẩu
Sau khi bỏ sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân, người dân sẽ sử dụng số định danh cá nhân khi thực hiện các thủ tục hành chính
"Số định danh cá nhân cho ta biết rõ nơi sinh, ngày tháng năm sinh, giới tính, tỉnh thành cư trú … Do đó, xét về câu chữ thì rõ ràng Nghị quyết 112 của Chính phủ trái Luật Cư trú nhưng xét về bản chất nó vẫn phù hợp với Luật Cư trú."
Ông Sơn nói thêm: "Theo Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật năm 2015, Nghị quyết của Chính phủ không phải là một loại văn bản quy phạm pháp luật. Do đó, Nghị quyết 112 chỉ có hiệu lực đối với các thành viên chính phủ, tức các Bộ và các cơ quan ngang bộ."
"Trên cơ sở Nghị quyết của Chính phủ, các bộ ngành sẽ đề xuất sửa đổi luật, nghị định và ban hành thông tư hướng dẫn… nhằm đáp ứng các yêu cầu, mục tiêu mà Nghị quyết đề ra. Để Nghị quyết 112 này được thực thi trên thực tế, tôi nghĩ phải mất thêm một thời gian nữa."
Cùng ngày, nhà hoạt động Dương Đại Triều Lâm, thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam nói với BBC: "Lâu nay, việc kiểm tra tạm trú, tạm vắng, hộ khẩu là một trong những điều mà những nhà hoạt động thường bị sách nhiễu, gây khó khăn nhiều nhất. Dù đang ở khách sạn, nhà người thân hay nhà bạn bè thì công an lấy lý do "kiểm tra tạm trú, tạm vắng, sổ hộ khẩu rồi họ vào gây khó khăn nhiều thứ như: Đưa người hoạt động về trụ sở, đuổi đi hay phạt hành chính... Mà việc "kiểm tra" này họ "sử dụng" bất cứ lúc nào, dù là đêm hôm khuya khoắt. Và tất nhiên là cái mục đích kiểm tra thì khác với lý do họ nêu ra."
Ông Lâm nói thêm: "Việc bỏ sổ hộ khẩu sẽ loại bỏ sự bất đình đẳng, phân biệt đối xử về quyền lợi giữa người có hộ khẩu thường trú và không có như: Vay vốn, xác lập quyền tài sản, lắp đặt Internet, công tơ điện, nước... Việc này sẽ tạo tiền đề cho sự cống hiến, đóng góp, phát triển của địa phương cũng như của quốc gia."
Hồi tháng 6/2016, một báo cáo của Ngân hàng Thế giới cho rằng hệ thống quản lý hộ khẩu tạo ra bất bình đẳng về cơ hội ở Việt Nam. Nghiên cứu nói "hệ thống hộ khẩu tạo ra bất bình đẳng cơ hội cho người dân Việt Nam", theo lời ông Achim Fock, Quyền Giám đốc Quốc gia Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam.
"Cần có các cải cách hơn nữa để đảm bảo là người nhập cư có được khả năng tiếp cận trường học, chăm sóc y tế và việc làm ở khu vực công như những người khác. Điều này sẽ khuyến khích người dân di cư tới các thành phố và sẽ đóng góp cho tăng trưởng kinh tế cũng như chuyển đổi cơ cấu của Việt Nam."
Khuyến nghị của ông Fock được đưa ra sau khi Ngân hàng Thế giới kết hợp với Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam làm khảo sát về dịch vụ công và chế độ hộ khẩu đã có trên cả nước Việt Nam "từ 50 năm qua".

Việt Nam bỏ chế độ « hộ khẩu »

mediaTrang bìa của một cuốn sổ hộ khẩu, sổ đăng ký tạm trúẢnh chụp màn hình : kiemsat.vn
Theo báo chí trong nước ngày hôm qua, 04/11/2017, chế độ quản lý « hộ khẩu » của Việt Nam chính thức chấm dứt, theo một nghị quyết của chính phủ.
Kể từ đầu tháng 11/2017, trên nguyên tắc, người dân Việt Nam sẽ không còn phải đăng ký hộ khẩu thường trú, tạm trú để được coi là cư trú hợp pháp. Cùng với việc bỏ « sổ hộ khẩu », 13 thủ tục liên quan, trong đó có « tách sổ hộ khẩu », « gia hạn tạm trú », « đăng ký tạm trú trái pháp luật tại Công an cấp xã »… đồng thời cũng được xóa bỏ.
Việc quản lý thông tin về nơi cư trú của công dân sẽ được thay thế bằng việc cập nhật thông tin cá nhân trên Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, thông qua « mã số định danh cá nhân », do bộ Công An phụ trách, thể theo Luật Cư trú sửa đổi.
Ra đời từ hơn nửa thế kỷ trước tại miền Bắc, chế độ hộ khẩu vẫn tiếp tục được duy trì 30 năm qua, ngay cả sau khi đất nước đã mở cửa, hội nhập với thế giới. Chế độ này liên tục bị giới bảo vệ nhân quyền lên án, như một xâm phạm đối với quyền tự do cư trú của công dân Việt Nam.
Chấm dứt chế độ hộ khẩu, nhằm bãi bỏ các loại giấy tờ nhiêu khê, gây khó khăn cho cuộc sống của người dân, được nhiều người hoan nghênh là một biện pháp « được lòng dân ». Cùng với việc chấm dứt chế độ hộ khẩu, chính quyền Việt Nam cũng chính thức ngừng cấp « giấy chứng minh nhân dân », thay vào đó là thẻ căn cước công dân.
Tuy nhiên, theo một số giới chức trong bộ máy chính quyền, thiện chí nói trên của chính phủ Việt Nam sẽ chỉ có hiệu lực thực sự, một khi Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư được hoàn tất. Trong hiện tại, chính quyền Việt Nam mới « thí điểm cấp mã số định danh cá nhân » ở 4 tỉnh, thành phố. Dự kiến đến năm 2019, bộ Công An mới hoàn tất thông tin của hơn 90 triệu cư dân.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, 7 November 2017

Gương tày liếp cho những người theo cộng sản

Gương tày liếp cho những người theo cộng sản

Bùi Tín Blog - VOA
Thực Hiện
Bureau CTM Media - Á Châu
-07/11/2017

Bà Hoàng Thị Minh Hồ. Ảnh: Thanh niên

Niềm cay đắng của một nữ doanh nhân yêu nước (*)

Hôm nay, từ Paris, tôi nhận được tin buồn. Bà Trịnh Văn Bô, nhà kinh doanh thành đạt đã trút hơi thở cuối cùng ở Hà Nội, đại thọ 103 tuổi.
Tôi buồn vì bà đã nhiều lần tâm sự với tôi về hoàn cảnh éo le của bà và nhờ tôi giúp đỡ từ những năm 1976-1980 nhưng tôi không sao làm bà vui lòng. Năm 1990 trước khi sang Pháp tôi đã đến chào bà như một niềm ân hận và thương cảm đối với một bà chị có tấm lòng nhân hậu và lòng yêu nước tột đỉnh đang ở trong tình trạng uất hận mà vẫn lạc quan, tươi cười.
Tôi xin kể tóm tắt nguồn cơn với các bạn, nhất là với các đảng viên cộng sản để có thể hiểu rõ thêm cái bản chất của đảng này và tự tìm ra kết luận.
Bà Trịnh Văn Bô, tên khai sinh là Hoàng Thị Minh Hồ, là bà chủ hiệu Tơ lụa Phúc Lợi, phố Hàng Ngang, khu phố cổ Hà Nội. Bà là doanh nhân thành đạt lớn. Bà tham gia phong trào Việt Minh bí mật năm 1944, nhiều lần góp những món tiền lớn cho phong trào, từ 1 vạn đến 8 vạn đồng bạc Đông dương.
Tháng 8/1945 bà tình nguyện đón ông Hồ Chí Minh từ chiến khu miền Bắc về ở ngôi nhà mình ở 48 Hàng Ngang. Ông Hồ đã ở đây hơn 1 tháng, viết Tuyên Ngôn Độc Lập tại đây. Sau đó bà biếu tặng cả ngôi nhà này thành Bảo tàng cấp Nhà nước cho đến nay. Trong Tuần lễ vàng, bà góp hàng nghìn lạng vàng, gần bằng ngân sách tiếp thu của chế độ cũ. Tổng cộng số vàng bà góp là trên 5 nghìn lạng. Tất cả áo quần mới tươm tất của ông Hồ, các ông Phạm văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… mặc trong ngày 2/9/1945 đều do bà cung cấp. Hồi ấy nhiều người coi bà là «Bộ trưởng tài chính» của nước Việt Nam độc lập. Sau này bà sinh hoạt trong đảng Xã hội do đảng cộng sản lập ra để vận động các trí thức, nhà kinh doanh cũng như trong Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Điều không may đối với bà là năm 1954, sau chiến thắng Điện biên Phủ, chính phủ từ Việt Bắc trở về Hà Nội, Bộ Quốc phòng yêu cầu mượn tạm ngôi nhà rộng lớn của bà ở số nhà 34 phố Hoàng Diệu gần Cột Cờ, sát khu vực quân sự của Bộ Quốc phòng. Bản giao kèo cho mượn trong 2 năm (từ 1954 đến 1956) có chữ ký cam kết của đại tướng Hoàng Văn Thái, tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Chính gia đình ông Thái đến ở ngôi nhà ấy. Quá hạn, năm 1957, 1958 bà Trịnh Văn Bô ngỏ ý «xin lại» ngôi nhà cũ của mình nhưng ông Thái và bộ Quốc phòng không trả lời. Lúc này gia đình ông bà Trịnh Văn Bô đã có 7 người con, đều lập gia đình, có đúng 30 cháu và chắt, tất cả 40 người ở tại ngôi nhà cũ chật chội 24 phố Nguyễn Gia Thiều, gần hồ Ha le, nơi tôi ghé thăm bà trước khi sang Pháp.
Điều làm cho ông bà Bô cay đắng rồi oán hận là vào năm 1978, đại tướng Hoàng Văn Thái được cấp nơi ở mới trong ngôi nhà lớn xây riêng cho cấp tướng ở khu Liễu Giai, nhưng ông không trả lại nhà cho ông bà Bô. Ngôi biệt thự 34 phố Hoàng Diệu vẫn là nơi ở của cặp quý tử Võ Điện Biên, con đầu của đại tướng Võ Nguyên Giáp và vợ là con gái đầu của đại tướng Hoàng Văn Thái.
Hai ông bà Trịnh Văn Bô và Hoàng Thị Minh Hồ khi còn trẻ

Năm 1988 ông Bô ốm nặng, qua đời trong niềm ân hận trên đây. Trong buổi dự đám tang ông, bà Bô đã khóc khi gặp tôi và yêu cầu tôi giúp, sau khi ông bà đã gửi hơn 20 lá đơn cho mọi cửa. Tôi đã in thêm các đơn của Bà, gửi cho vợ chồng tuớng Giáp, vợ chồng tướng Thái, cho Ban kiểm tra trung ương đảng, cho đại tướng Chu Huy Mân ở Tổng cục chính trị, nhưng đều vô hiệu.
Cho đến tháng 6/1989 bà Bô mới nhận được công văn do ông Đỗ Mười nhân danh Thủ tướng ký, yêu cầu Bộ Quốc Phòng trả lại ngôi nhà trên cho bà Bô. Công văn này chờ hoài vẫn không hiệu quả.
Tháng 7 năm 1990 chính Chủ tịch quốc hội Lê Quang Đạo ký công văn yêu cầu Bộ Quốc phòng sớm trả lại ngôi nhà trên, nhưng rồi cũng như nước đổ đầu vịt.
Cho đến năm 1993 thủ tướng Võ Văn Kiệt và phó thủ tướng Phan Van Khải yêu cầu có cuộc họp liên tịch giữa Ủy ban Hành chính Thủ đô, Sở nhà đất Hà Nội và Bộ Quốc phòng để giải quyết xong xuôi một vấn đề dân sự đã kéo quá dài này.
Cuộc họp có kết luận nhưng rồi không ai chấp hành, không có ai có thể cưỡng chế việc thi hành. Một thái độ ù lỳ, bất chấp luật pháp, bất chấp đạo đức của kẻ có uy quyền đảng trị!
Cho đến tận tháng 10 năm 2003, gia đình, con cháu bà Bô mới quyết định làm liều khi đã bị dồn đến chân tường. Tận dụng khi gia đình người ở ngôi nhà đi vắng, chỉ có 1 bộ đội gác gần đó, con cháu bà Bô cõng bà – bà cụ 90 tuổi già yếu đã nghễnh ngãng liều đột nhập vào ngôi nhà, mang «Bằng khoán điền thổ» gốc, trưng ra, với một giải lụa mang giòng chữ: «Vui mừng trở về ngôi nhà cũ.» ký tên: Gia đình Trịnh Văn Bô. Tôi được tin này, đã lập tức gọi điện thoại về mừng bà chị và con cháu đã giành lại được ngôi nhà của mình, các cháu thuật lại cho bà bằng cách viết ra, vì tai bà đã điếc hẳn!
Sau này anh Trần Duy Nghĩa, con cố thị trưởng Thủ đô, bác sĩ Trần Duy Hưng – là bạn cực thân của gia đình bà Bô – từ Pháp trở về Việt Nam có dịp đến thăm bà cụ Bô kể cho tôi chuyện cơ mật của gia đình. Đó là khi tự mình trở về nhà, bà Bô đã dự liệu sẽ liều mình nếu như bà bị đuổi khỏi ngôi nhà thân yêu của chính mình. Bà đã bảo con bà mang theo một can đầy xăng để liều sống chết với lẽ phải, sống chết với nhà cửa, với con cháu ruột thịt của mình. Thế nhưng thật là may mắn và hạnh phúc, can xăng đã không cần dùng đến.
Bài báo này như một nén hương thắp trên mộ của bà Trịnh Văn Bô, bà chị của tôi đầy lòng nhân ái, yêu nước đến tột đỉnh, từng tự cho mình một phương châm sống, là «Trong buôn bán, nếu có lời chỉ nên giữ lại 7 phần mười làm vốn, để ra 3 phần mười làm từ thiện. Còn khi đất nước cần thì nên hiến hết không tính toán, chỉ giữ chút ít để sống và kinh doanh tiếp.» Bài học cho đảng viên tham nhũng ở khắp nơi hiện nay, cho các doanh nhân mới.
Một nhà kinh doanh yêu nước đến tột cùng, yêu nhân dân đến thế là cùng! Xin bà chị mỉm cười, yên nghỉ trên cõi vĩnh hằng.
Bùi Tín Blog – VOA
(*) Tựa nguyên thủy của tác giả



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Featured post

Lisa Pham Vấn Đáp official-8/4/2026

Lisa Pham Vấn Đáp official-8/4/2026

Popular Posts

My Blog List