Việt Nam






Showing posts with label Công an công khai ăn cướp. Show all posts
Showing posts with label Công an công khai ăn cướp. Show all posts

Thursday, 9 January 2020

“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ?


----- Forwarded Message -----
From: Trung Linh <> Sent: Sunday, January 5, 2020, 11:59:38 AM CST
Subject: [PSXH] “Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ?

“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ?

“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ?
Một dân quân thân Iran cầm bức ảnh của Tướng Souleimani trong lễ tang.

Tướng Souleimani, người đứng đầu Lực lượng Quds Iran bị đánh giá là "kẻ đã dàn dựng một chiến dịch gây hỗn loạn chống lại nước Mỹ trên phạm vi toàn thế giới".

Ngày 3/1/2020, Tướng Qassem Souleimani, chỉ huy Lực lượng Quds thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đã thiệt mạng tại Iraq sau một cuộc không kích của máy bay không người lái Hoa Kỳ.
Nhằm đem lại cho độc giả một cái nhìn khách quan về một phần lý do khiến Mỹ tiến hành một hoạt động quân sự có khả năng kích hoạt chiến tranh với Iran, chúng tôi xin lược dịch bài viết:
"The shadowy Iranian spy chief who helped plan Benghazi (tạm dịch: Trùm tình báo Iran, "bóng ma" đã lên kế hoạch cho vụ tấn công Benghazi) được đăng trên tờ New York Post năm 2014.
Tướng Qassem Souleimani: "Phù thủy xứ Oz" của chủ nghĩa khủng bố Iran?
Trong cuốn sách "Lực lượng bóng tối" xuất bản vào năm 2014, tác giả Kenneth R. Timmerman cho rằng Souleimani là "bóng ma" đứng sau vụ sát hại Đại sứ Christopher Stevens ở Benghazi, Libya năm 2012 và bình luận về hợp tác giữa Mỹ và IRGC trong cuộc chiến chống lại IS:
"Người Mỹ đang thực hiện một thỏa thuận với ma quỷ, một đội quân Hồi giáo cực đoan đang hành quân trên khắp Iraq.
Qassem Souleimani, người đứng đầu Lực lượng Quds của Iran là đồng minh của chúng ta ở Baghdad nhưng hắn ta âm mưu giết hại người Mỹ ở nơi khác. Hắn ta là "Phù thủy xứ Oz" của chủ nghĩa khủng bố Iran, là kẻ khủng bố đáng sợ nhất và hoạt động hiệu quả nhất còn sống".
“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ? - Ảnh 1.
Theo cuốn sách "Lực lượng bóng tối" của tác giả Kenneth R. Timmerman, Tướng Souleimani là "bóng ma" đứng sau vụ sát hại Đại sứ Mỹ Christopher Stevens ở Benghazi, Libya năm 2012.
Lực lượng Quds, tổ chức của Iran được tác giả đánh giá là "sự kết hợp của CIA và Lực lượng đặc biệt Hoa Kỳ" còn Tướng Qassem Souleimani, người đứng đầu tổ chức này là "kẻ đã dàn dựng một chiến dịch gây hỗn loạn chống lại nước Mỹ trên phạm vi toàn thế giới".
Người Mỹ đã phải chấp nhận "bắt tay" với Souleimani để chống lại tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS) ở Iraq và Syria khi mục tiêu của Iran về một chính phủ thân thiện với người Shia ở Iraq trùng khớp với hy vọng giữ cho đất nước này khỏi sụp đổ của nước Mỹ.
Nhưng đừng để bị lừa, đó chỉ là sự hợp tác của dựa trên lợi ích ngắn hạn và không thể kéo dài như một cựu giám đốc tình báo Mỹ ở Châu Âu đã bình luận:
"Iran muốn một sự hỗn loạn. Họ muốn tạo ra tâm lý giận dữ chống Mỹ, hỗ trợ triệt để cho các nhóm phiến quân và duy trì bầu không khí chiến tranh. Họ rất nghiêm túc về vấn đề này. Họ muốn làm tổn hại danh tiếng của Mỹ trong mắt người Arab".
“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ? - Ảnh 2.
Bìa cuốn sách của tác giả Kenneth R.Timmermail
Đạo quân của Souleimani đã đóng vai trò "lính xung kích" của Iran để dàn xếp các vụ tấn công khắp nơi trên thế giới từ Lebanon đến Thái Lan.
Bộ Tư pháp Mỹ từng cáo buộc vị tướng này đã cố gắng thuê một băng đảng ma túy Mexico ám sát Đại sứ Saudi tại Mỹ ngay tại Washington, DC.
Các nguồn tin của tác giả Kenneth R. Timmerman cũng tiết lộ rằng Tướng Souleimani có liên quan đến một "đòn đau" nhằm trực tiếp vào Mỹ đó là vụ giết hại Đại sứ Christopher Stevens ở Benghazi, Libya vào năm 2012.
Tại Libya, Iran muốn ngăn ảnh hưởng của Mỹ, điều mà họ coi là mối đe dọa. Họ thấy sự hỗn loạn sau cuộc nổi dậy lật đổ nhà lãnh đạo Gaddafi là một "cơ hội trời cho" để thực hiện điều này.
Tướng Souleimani liên quan thế nào tới cái chết của Đại sứ Mỹ ở Libya năm 2012?
Ngày 30/7/2012, Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) ở Benghazi đã bí mật theo dõi thông tin liên lạc của các nhóm vũ trang Libya và biết rằng có 7 người Iran đã đến Tripoli.
Những người này được xác định là thành viên của Lực lượng Quds Iran dưới "vỏ bọc" là bác sĩ, y tá và hộ lý của tổ chức nhân đạo Trăng lưỡi liềm đỏ.
CIA biết rằng nhóm người Iran này tới để thực hiện một cuộc tấn công vào lãnh sự quán Mỹ ở Benghazi nhưng không biết liệu kế hoạch của họ là ám sát - bắt cóc đại sứ Mỹ hay thuê người dân địa phương lái xe bom tới gần khu vực.
Những người Iran đã tới Benghazi, sau khi lấy phòng khách sạn họ đã ra ngoài ăn tối với các thành viên Trăng lưỡi liềm đỏ địa phương và sau đó trở về khách sạn.
Vào lúc 1 giờ sáng, một sự cố đã xảy ra, một nhóm dân quân Libya trên khoảng 5-6 xe bán tải Toyota gắn súng máy đã bắt những người Iran ra ngoài, trói họ và tống vào 2 xe Jeep Cherokees.
Tại thời điểm đó, CIA đã "mất dấu" nhóm người Iran bị "bắt cóc". Trong hơn 24 giờ sau đó mạng lưới đặc vụ của CIA ở Benghazi không thể tìm ra nơi nhóm Iran bị giam giữ hoặc tìm ra kẻ nào đang giữ họ.
“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ? - Ảnh 4.Một đồ họa của New York Post miêu tả "tội ác" của Tướng Qassem Souleimani trong các cuộc xung đột ở Trung Đông và Bắc Phi.
Theo Dylan Davies, cựu lính đặc nhiệm Anh tại khu ngoại giao ở Benghazi, một người dân địa phương cho CIA biết rằng nhóm người Iran đang bị giam giữ trong một trại quân đội Libya cũ ở ngoại ô Tripoli.
Người dân này nói rằng "có một số người Libya (dân quân) cho rằng những người Hồi giáo Shia Iran không được chào đón ở đây".
Người đứng đầu căn cứ CIA ở Benghazi đã giao nhiệm vụ cho một nhóm đặc nhiệm thực hiện một cuộc "giải cứu con tin" và thẩm vấn những người Iran trong những chiếc xe bọc thép.
Tuy nhiên vào phút cuối trước khi lính Mỹ di chuyển, người dân địa phương nói với CIA rằng những người Iran đã được thả tự do và đã lên máy bay trở về Tehran.
Nhưng rõ ràng các bậc thầy tình báo của CIA đã bị người Iran "đưa vào bẫy". Không chỉ có 7 người Iran ở Benghazi.
Nguồn tin từ hai cựu sĩ quan tình báo Iran và tình báo phương Tây đã xác nhận rằng nhóm người Iran hôm đó là các "sát thủ" của Lực lượng Quds chuẩn bị thực hiện một cuộc tấn công khủng bố nhằm vào lợi ích của Mỹ ở Benghazi.
Theo các nguồn tin Iran, nhóm người này được lệnh bắt cóc hoặc giết đại sứ Mỹ tại Libya, để gửi một thông điệp rằng Iran có thể hành động chống lại Mỹ "bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu" tại Trung Đông và Bắc Phi.
Nhưng khi đã sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ, một nhóm khác của Lực lượng Quds ở Benghazi thông báo rằng họ đã bị lộ và CIA đang theo dõi họ. Vì vậy, họ quyết định sẽ rút khỏi Libya bằng các dàn dựng vụ bắt cóc khiến đối phương nghĩ rằng nguy hiểm đã qua.
Bản thân Tướng Souleimani và Lực lượng Quds của ông đã rất thành công trong việc khai thác thông tin từ lực lượng Mỹ trong cuộc nổi dậy chống lại sự chiếm đóng của Mỹ ở Iraq.
Các nhóm nổi dậy Iraq do họ hậu thuẫn không đặt IED (bom tự chế) bên vệ đường một cách ngẫu nhiên, họ đặt IED ở nơi mà họ biết trước một đoàn xe Mỹ sẽ đi qua.
Vụ bắt cóc được dàn dựng ở Benghazi là một ví dụ điển hình về cách thức mà Lực lượng Quds "ẩn mình". Họ đã sử dụng một nhóm dân quân địa phương Hồi giáo Sunni tỏ rõ xu hướng ghét người Hồi giáo Shia, giống như cách mà họ đã sử dụng Taliban và thao túng al-Qaeda.
Lực lượng Quds này nhiều năm qua đã tài trợ bằng tiền và vũ khí cho nhóm dân quân Ansar al-Sharia (vào khoảng 1.000 tay súng) ở Libya và đã sử dụng nhóm dân quân Hồi giáo cực đoan này để đánh lạc hướng CIA.
“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ? - Ảnh 6.
Một tay súng người Libya (được cho là thành viên Ansar al-Sharia) trong vụ tấn công lãnh sự quán Mỹ ở Benghazi, Libya năm 2012.
Mắc "cú lừa ngoạn mục", CIA cũng bó tay trước Lực lượng Quds?
Đến giữa tháng 8/2012, kế hoạch tấn công vào Đại sứ quán Mỹ và căn cứ CIA ở Benghazi đã được lên kế hoạch một lần nữa.
Đứng đầu nhóm người Iran ở Benghazi là một sĩ quan cao cấp của Lực lượng Quds có tên Ibrahim Mohammed Joudaki. Người này đã truy lùng các chiến binh người Kurd ở tây bắc Iran, và sau đó huấn luyện các tay súng Hezbollah ở Lebanon.
Phó tướng của ông ta là Khalil Harb, người đã hoạt động nhiều năm trong thành phần của lực lượng Hezbollah ở Lebanon.
Trong vòng hai tháng, Joudaki đã "rải tiền" khắp nơi, còn Harb và nhóm sát thủ của ông ta thu thập thông tin tình báo, tuyển mộ dân quân và lập kế hoạch tấn công. Cũng trong thời gian này, số lượng thành viên của Lực lượng Quds ở Benghazi đã tăng tới 50 người.
“Nợ máu phải trả bằng máu”, trước khi tử nạn ở Baghdad, vị tướng Iran là chủ mưu sát hại một Đại sứ Mỹ? - Ảnh 7.
Đại sứ Mỹ Christopher Stevens thiệt mạng trong vụ tấn công Benghazi năm 2012.











Mệnh lệnh ban đầu của họ là bắt cóc Đại sứ Mỹ trong chuyến thăm Benghazi và phá hủy căn cứ bí mật của CIA. Họ muốn đuổi người Mỹ khỏi Benghazi, nơi họ cho rằng CIA đang tiến hành việc chuyển vũ khí cho phiến quân Syria.
Kế hoạch bắt cóc đã bị hủy bỏ do nhóm "sát thủ" Iran giả danh Trăng lưỡi liềm đỏ bị CIA theo dõi đã phải trở về Tehran. Harb và Joudaki đã thay thế nó bằng lệnh "giết" nhằm vào đại sứ Mỹ.
Một số tiền từ 8 triệu đến 10 triệu USD đã tới tay người Iran ở Benghazi khoảng ba tuần trước cuộc tấn công và Harb đã chuyển tiền cho các chỉ huy Ansar al-Sharia. Vào ngày 11/9/2012, Ansar al-Sharia đã tấn công lãnh sự quán Mỹ ở Benghazi, giết hại Đại sứ Stevens.
Mặc dù hành động bạo lực của Ansar al-Sharia được thúc đẩy bởi tiền của Iran, bản thân Tướng Qassem Souleimani và Lực lượng Quds của ông đã không bị "bẩn tay" trong vụ việc.
Đây có lẽ là "cú lừa chết người" mà chúng ta (người Mỹ) đã phải đối mặt. Souleimani có thể đã hợp tác với chúng ta để chống lại IS, nhưng đừng tin rằng hắn là bạn của chúng ta.

__._,_.___

Posted by: Thanh Nguyen 

Iran "nã tiếp tên lửa đợt 2" vào căn cứ Mỹ ở Iraq


Iran "nã tiếp tên lửa đợt 2" vào căn cứ Mỹ ở Iraq

 Khoảng 1 giờ sau đợt tấn công thứ nhất, Iran hôm 8-1 tiếp tục nã 1 đợt tên lửa đạn đạo khác nhằm vào căn cứ quân sự Mỹ tại Iraq, theo hãng thông tấn Tasnim.
"Cách đây vài phút, vào lúc 3 giờ 30 phút (giờ địa phương), đợt tên lửa đạn đạo thứ 2 đã được nã vào căn cứ Mỹ tại Iraq" – Tasnim thông báo.
Trước đó, vào ngày 7-1, Lầu Năm Góc xác nhận hơn 12 tên lửa đạn đạo Iran đã được phóng vào các căn cứ quân sự Mỹ, trong đó có căn cứ không quân Al-Asad ở Tây Iraq, đồng thời tuyên bố sẽ “thực hiện các biện pháp cần thiết” để bảo vệ quân nhân Mỹ trong khu vực.
Iran nã tiếp tên lửa đợt 2 vào căn cứ Mỹ ở Iraq - Ảnh 1.
Hình ảnh được cho là tên lửa Iran trong vụ tấn công căn cứ quân sự Mỹ ở Iraq hôm 8-1. Ảnh: Fars News Agency
Người phát ngôn Lầu Năm Góc khẳng định với Reuters rằng đợt tấn công lần 1 này cũng nhằm vào căn cứ quân sự Mỹ tại TP Erbil – Iraq.
Hai đợt tấn công của Iran được tiến hành vài giờ sau tang lễ của Thiếu tướng Qassem Soleimani, Tư lệnh Lực lượng Quds tinh nhuệ thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), người thiệt mạng trong đợt không kích của Mỹ hôm 3-1.
Gọi cuộc không kích nhằm vào sân bay quốc tế Baghdad – Iraq của Mỹ là “một hành động khủng bố quốc tế”, Iran trước đó đã cam kết trả thù tàn khốc. Hôm 7-1, quốc hội Iran thông qua đạo luật xem toàn bộ quân đội Mỹ và Lầu Năm Góc là “tổ chức khủng bố” – điều Mỹ đã làm với IRGC hồi tháng 4-2019.
Tổng thống Donald Trump đã được thông báo về các vụ tấn công, đang theo dõi tình hình và bàn bạc với đội ngũ an ninh quốc gia, người phát ngôn Nhà Trắng Stephanie Grisham cho biết. Trước đó cùng ngày, Bộ trường Quốc phòng Mỹ Mark Esper khẳng định Iran chắc chắn sẽ tấn công trả thù cho Thiếu tướng Soleimani, đồng thời kêu gọi Mỹ chuẩn bị để đáp trả thỏa đáng mọi động thái trả thù của Tehran.
Cao Lực (Theo RT

*************

CẬP NHẬT: Chiến tranh bùng nổ, Iran khai hỏa "đòi nợ máu", nhiều căn cứ Mỹ bị tấn công - Căng thẳng tột độ

CẬP NHẬT: Chiến tranh bùng nổ, Iran khai hỏa đòi nợ máu, nhiều căn cứ Mỹ bị tấn công - Căng thẳng tột độ
Ảnh minh họa.

Các báo cáo dẫn nguồn tin quân sự cho biết căn cứ không quân Ayn al-Asad, một đầu não cực lớn của Không quân Mỹ nằm ở phía Tây Iraq đã bị tấn công bằng rocket.

Vui lòng bấm F5 để liên tục cập nhật
07h25: Hãng tin Fox News dẫn lời một quan chức cấp cao quân đội Mỹ cho biết:
"Quân đội Mỹ đang hứng chịu đòn tấn công tên lửa từ Iran. Có thể là tên lửa hành trình hoặc tên lửa đạn đạo tầm ngắn đã được khai hỏa. Trên khắp đất nước".
Đòn tấn công tên lửa của Iran được cho là tập kích cả vào thành phố Erbil, nơi đặt lãnh sự quán của Mỹ.
CẬP NHẬT: Chiến tranh bùng nổ, Iran khai hỏa đòi nợ máu, nhiều căn cứ Mỹ bị tấn công - Căng thẳng tột độ - Ảnh 1.
07h20: Những hình ảnh đầu tiên về vụ tên lửa Iran tấn công căn cứ Mỹ ở Iraq đã được công bó, rất dồn dập.
07h11: Hãng tin VOA dẫn các báo cáo ban đầu cho biết đã có tới 30 quả rocket được bắn vào căn cứ Mỹ và "sẽ còn nhiều quả đạn nữa được phóng tiếp".
Hãng thống tấn Iran Fars News cho biết tên lửa đạn đạo đã được khai hỏa vào căn cứ Mỹ như là một chiến dịch trả thù khủng khiếp.07h04: Tuyên bố của Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran được New York Times dẫn lại có đoạn:
"Chúng tôi cảnh báo tất cả các quốc gia đồng minh của Mỹ nếu tấn công từ các căn cứ của họ vào Iran, họ sẽ trở thành mục tiêu bị trả đũa".
06h58: Hãng tin Press TV cho biết căn cứ Ayn al-Asad ở phía Tây Iraq là nơi đồn trú của lực lượng lớn không quân Mỹ đã bị tấn công bởi hàng loạt rocket của Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) nhằm "trả thù" cho cái chết của tướng Qasem Soleimani, Tư lệnh lực lượng đặc nhiệm Quds.
06h45: Sputnik đưa tin Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran xác nhận sáng nay rằng căn cứ không quân Ayn al-Asad đã bị thiêu đốt bởi hàng chục tên lửa bắn vào khu vực này, bao gồm cả lực lượng Mỹ.

__._,_.___

Posted by: VIETLONG NGUYEN 

Sunday, 1 September 2019

Con Sư Tử Đói Thức Giấc Đang Quậy Phá Khắp Nơi..????



----- Forwarded Message -----
From: 'Thai Hoang' via DiendanTuoiHac 
Con Sư Tử Đói Thức Giấc Đang Quậy Phá Khắp Nơi.



Việt Nam coi như ...tiêu rồi.Đất nước nhỏ hẹp mà VC cho trên ba trục triệu dân Tầu ra vào và ở luôn như chỗ không người thì trong vòng vài chục năm nữa dân Việt thành thiểu số như...đồng bào thượng?
-



Con Sư Tử Đói Thức Giấc Đang Quậy Phá Khắp Nơi..????

Cách đây 200 năm (1816), Napoleon Bonaparte, vị hoàng đế trẻ nhất của nước Pháp đã nói về nước Tầu bằng một nhận xét như sau : “Hãy để con sư tử này ngủ yên, vỉ nếu thức tỉnh, nó sẽ làm cả thế giới run sợ”. Câu nói này ngày nay đã trở thành sự thật và sự thật đó sẽ được trình bày trong những đoạn viết tiếp theo.

Biến cải "lục địa đen" thành thuộc địa.

Tàu cộng đang biến cải Phi Châu thành thuộc địa. Các lãnh đạo Tàu muốn Phi Châu là chư hầu ở xa để vừa giải quyết nạn nhân mãn vừa chiếm được tài nguyên thiên nhiên. Trong khi Hoa Kỳ và cả thế giới im lặng trước hành động này, Tàu cứ tiến tới.

Một triệu quân Tàu di chuyền ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược và chiếm các thị trường mới nổi, trước Mỹ, Nhật và Âu Châu. Thế giới cần phải coi chừng con sư tử đói thức giấc này.

Đế quốc Tàu là một nước tham lam vô độ. Nó tiêu thụ nửa số xi măng và nửa số thép của thế giới, một phần ba số đồng, một phần tư số aluminium, và những số lượng vĩ đại antimony, chronium, cobalt, lithium, zinc và gỗ.

Những nguyên liệu này, quốc gia nào trên thế giới cũng cần, nhất là Hoa Kỳ và các quốc gia kỹ nghệ Âu Châu. Bauxite và sắt của Guinea và Tanzania dùng để sản xuất phi cơ ở Seattle (Mỹ), đóng tàu ờ Bath (Maine – Mỹ), đồng của Chile dùng làm giây điện, cobalt của Congo dùng trong các sở cơ khí ở Michigan (Mỹ), lithium của Bolivia dùng để chế tạo xe hơi, manganese của Gabon dùng trong kỹ nghệ nhựa, titanium của Mozambique, Madagascar, Paraguay dùng để sản xuất thép tốt trong kỹ nghệ máy bay, làm đầu gối và hông người nhân tạo trong y tế. Tầu cộng đang lăn xả vào các đống nguyên liệu này để giữ làm của riêng. Hậu quả sẽ không thể nào lường trước được cho các nền kinh tế khác ngoài lục địa Trung Hoa.

Thủ thuật cướp tài nguyên thiên nhiên bằng sức mạnh mềm.

Việc khai thác dầu hỏa ở Phi Châu cần sự tiến bộ. Nhưng Tàu đến đây không phài để giúp mà để cướp. Thù thuật cướp bằng sức mạnh mềm là giơ cao tấm chi phiếu to và hứa hẹn cho vay rộng rãi với lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng cơ sở, hoặc dinh tổng thống, hoặc mua vũ khí AK 47. Đổi lại phía đi vay chỉ cần chấp nhận hai điều kiện : 1/ khi nhận tiền phải giao nộp ngay tài nguyên thiên nhiên; 2/ phải mở cửa cho hàng TC đã chế biến vào thị trường thuộc địa.

Thủ thuật này tạo công ăn việc làm cho đế quốc Tàu và giúp các công ty đế quốc thịnh vượng. Quảng Châu, Thành Đô, Thượng Hải tiếp tục phát triển trong khi các thuộc địa mới của Tàu tiếp tục lụn bại.

Sức mạnh mềm trở thành công cụ bành trướng

Ai đến Phi Châu cũng thấy ngay là toàn thể lục địa này đang bị Tàu xâm chiếm bằng sức mạnh mềm. Thủ thuật ngoại giao bằng sức mạnh mềm (nghĩa là cho vay) đang được Bắc Kinh áp dụng khắp mọi nơi trên mặt lục địa này. Angola trả nợ Tàu bằng dầu, Ghana trả nợ Tàu bằng hạt cacao, Nigeria trả nợ Tàu bằng khí đốt…Không một nước nào được hưởng lợi với đế quốc Trung Hoa.

Ở Zimbabue, Tàu bóc lột còn tàn nhẫn hơn. Tàu bỏ ra 5 tỳ đô la mua một mỏ platinum đáng giá 40 tỷ đô la. Với 5 tỷ đô la đó, nhà độc tài Robert Mugabe xây lâu đài mới, mua trực thăng vũ trang và phi cơ phản lực cùng với rất nhiều vũ khí khác để đàn áp dân lành.

Hiện tượng này, không chi xảy ra tại Phi Châu mà còn ở khắp nơi trên thế giới. Tại Peru, Tàu đã làm chủ một ngọn núi đồng. Tàu chỉ mua ngọn núi này với 3 tỳ đô la mà bây giờ đang hưởng lợi tới 2000%. Trong khi đó dân Peru vẫn tiếp tục đói khát, mù chữ và phải đối mặt với đủ thứ tai nạn lao động.

Khi Tàu kiểm soát bauxite ở Brazil, Guinea, Malawi, đồng ở Congo, Kazahkstan, Namibia, sắt ở Liberia, Somalia, manganese ở Burkina Fasco, Campuchia, Gabon, chì ở Cuba, Tanzania, kẽm ở Algeria, Nigeria, Zambia…thì còn đâu cho các xưởng ở Cincinatti, Memphis, Pittsburg của Mỹ và các xưởng của các quốc gia khác như Đức, Nhật, Seoul.

Người ta có nhiều lý do để sợ rằng xe hơi tương lai sẽ sản xuất ở Lan Châu (Lanzhou) và Vũ Hồ (Wuhu) thay vì ở Detroit và Huntsville, máy bay sẽ sản xuất ở Binzhou và Thẩm Dương thay vì ở Seattle và Wichita, chip cho máy vi tính sẽ làm tại Đại Liên (Daliem) và Thiên Tân thay vì tại Silicon Valley, thép cùa thế kỹ 21 sẽ được sản xuất nhiều hơn tại Đường Sơn (Tangshan) và Vũ Hán (Wuhan) thay vì ở Birmingham. Alabama và Illinois của Hoa Kỳ.

Chắc chắn đây không phải là thị trường tự do và hợp tác thương mại quốc tế nữa. Ai cũng phài rùng mình với chuyện đang xảy ra này. Nhưng không hiểu sao trong các phòng họp chính trị ở Washington, Berlin, Tokyo các chính khách vẫn giữ thái độ “sống chết mặc bay” và chẳng thèm để ý.

Nếu cảnh này cứ tiếp tục thì rồi đây Tàu cộng sẽ ở vị thế độc quyền về tài nguyên với giá thấp nhất và như vậy Tàu có thể cạnh tranh với Mỹ và cả thế giới. Kế hoạch thâu tóm tài nguyên cùa Tàu tương đương với việc cấm vận tài nguyên đối với các quốc gia khác trên mặt địa cầu.

Một cuộc di dân trá hình

Trên thực tế không phải chỉ có kỹ sư và kiến trúc sư Tàu đến Phi Châu. Nông dân cũng đến luôn. Lúc đầu Tàu hứa hẹn cho vay tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở, tạo công ăn việc làm cho người dân địa phương, nhưng khi khởi công xây cất thì Tàu lại mang cả triệu công nhân sang để mặc nhiên tranh chỗ. Tàu đưa dân mình qua tối đa và chỉ thuê dân địa phương ở mức tối thiểu. Cho nên người dân của các thuộc địa mới của Tàu như Angola và Zimbabue vẫn bị nghèo đói và thường bị nội chiến vì sự tráo trở của Tàu.

Ngoài mục đích thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường mới, Tàu còn có kế hoạch xuất cảng nhiều triệu dân qua Phi Châu và Nam Mỹ để giải quyết nạn nhân mãn. Trên lục địa Trung Hoa có 600 con sông thì 400 sông đã kể như chết vì quá ô nhiễm. Wikeleaks tiết lộ Bắc Kinh muốn dời 300 triệu dân sang Phi Châu. Khi các chính quyền Phi Châu không thể trả nợ thì chắc chắn hiện tướng di tản này sẽ xay ta. Mỹ hiện tại đang nợ Tàu khoảng hai ngàn tỷ đô la : các tiểu bang Montana và Wyoming vắng dân có thể đang là những điểm ngắm của Bắc Kinh.

Trong thập niên qua 700.000 dân Tầu đã định cư tại Phi Châu. Kế hoạch vẫn còn tiếp tục. Cờ Tầu bay phấp phới khắp mọi nơi trên lục địa đen. Các tòa đại sứ mới của Tàu đang tiếp tục được xây cất, các sân bay mới đang được hoàn tất.

Dân Tàu tràn sang Phi Châu như cơn nước lũ. Các khu đô thị biệt lập với hàng rào bao bọc mọc lên khắp nơi, nhưng không cho người da đen bén mảng. Hơn một triệu nông dân Tàu đang cầy cấy đất Phi Châu, sản xuất thực phẩm để xuất cảng ngược về Hoa Lục trong khi dân địa phương vẫn thiếu thực phẩm tiêu thụ.

Theo tuần báo The Economist, Tàu đã chiếm bảy triệu mẫu dầu cọ (palm oil) của Congo để làm xăng hữu cơ. Hình thức “nông trại hữu nghị” đang được sử dụng tại các xứ Gabon, Ghana, Guinea, Mali, Mauritania và Tanzania.

Dùng gái điếm để thu hút di dân tới những nơi vắng vẻ

Tầu mang sang Phi Châu cả gái điếm, để họ kiếm ăn ớ những nơi xa xôi có những công trình của Tầu đang xây cất. Tại Cameroon gái điếm Tàu chỉ đòi có 2000 CFA (4.25 đô la) trong khi các cô gái địa phương thì nhất định đòi 5000 CFA mới chịu lên giừờng. Tại Congo Brazaville có một chuyện khá buồn cười cần kể lại. Các cô gái điếm khi được giải thoát lại không chịu trở về Trung Quốc. Lý do là ở̉ lại đất Phi Châu các cô kiếm được nhiều tiền hơn và được đối xử tốt hơn là ở quê nhà tại Tứ Xuyên (Sichuan).

Hệ sinh thái của nước Tàu bi tàn phá khủng khiếp vì quá trình hiện đại hóa nhanh chóng. Giờ đây Tàu lại đang tàn phá hệ sinh thái của các nước chư hầu mới. Nỗi thống khổ của dân bản xứ nói sao cho siết vì sư trâng tráo của các nhà độc tài địa phương là vô giới hạn. Ngoài việc hệ sinh thái bị tàn phá, các khoản tiền khác kiếm được từ việc khai thác cảc mỏ kim cương và việc bán gỗ rừng đều đã được các nhà độc tài này dùng để mua vũ khí đàn áp dân lành, gây ra những cuộc nội chiến đẫm máu.

Quyền lực mềm của Tàu đang hoành hành cả tại Úc và Nam Mỹ

Trong số 640 riệu vũ khí nhẹ đang lưu hành trên thế giới thì 100 triệu lưu hành tại Phi Châu. Những chế độ độc tài khát máu như Angola, Sudan, Zimbabue là những chế độ đứng đầu bảng giết hại dân lành.

Có một lần, Ôn Gia Bảo tuyên bố ở nghị viện Gabon rằng : “Chỉ buôn bán thôi, không có điều kiện chính trị gì cả”. Với chủ trương này, Tàu làm ăn với bất cứ một chính quyền địa phương nào dù tàn bạo đến đâu, thối nát đến đâu. Trong khi các nước văn minh như Mỹ, Anh Pháp, cố gắng tạo áp lực lên bạo chúa , bạo quyền thì Tàu gian manh đi luồn cửa hậu.

Vào lúc này Tàu đang tìm cách tiếp cận với Úc để nâng cao các liên lạc ngoại giao. Tàu muốn đầu tư lớn vào nhiều khu vực khai thác mỏ ớ Úc. Điều đáng ngạc nhiên là các nền kinh tế có cơ cấu dân chủ như Úc, Brazil, Nam Phi… vẫn bị tiền Tàu cuốn hút.

Tại Úc trong vài năm qua một số công ty Tàu như China Minmetals, Hunan Valin Steel & Iron, Shangai Baosteel đã ký được những hợp đồng khai thác tài nguyên ví đại. Trong ngắn hạn vài trăm gia đình thượng lưu Úc sẽ giàu to, nhưng trong tương lai nước Úc sẽ lâm vào cảnh nghèo khó vì các mỏ bị vét sạch. Trong trung hạn sự thâm thủng mậ̣u dịch với Tàu sẽ xảy ra vì Tàu dùng nguyên liệu của Úc rồi lại đem các chế phẩm hoàn tất bán ngược trở lại trên đất Úc.

Tại Brazil và Nam Mỹ Tàu cũng có những chính sách tương tự nhưng yếu hơn. Việc làm ăn giữa Tàu và Brazil được báo Washington Post mô tả như sau : “ Trên bãi cát vàng dài 175 dặm ở bờ Đại Tây Dương, phía Bắc Rio De Janeiro, Tàu đang xây dựng một thực thể kinh tế mới. Tại đây người ta thấy những con tàu khổng lồ đang lấy quặng sắt hoặc lấy dầu trở về Bắc Kinh. Nhìn chung thành phố này lớn gấp đôi Manhattan với nhiều hãng xưởng hoạt động tấp nập…” Sự đầu tư của Tầu vào Brazil sẽ làm chậm sự phát triễn của các công ty thuộc chính quyền địa phương.

Kết luận

Trong bai diễn văn đọc tại Paris khi đến tham dự lễ kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Pháp-Trung, Tập Cận Bình có nhắc lại câu nói của Napoleon Bonaparte, nhưng y đã thêm một lời khuyến dụ như sau : “Con sư tử Trung Quốc giờ đây đã thức dậy nhưng đây là một con sư tử hòa bỉnh, dễ mến và văn minh”.

Lời khuyến dụ của Đặng Tiểu Bình không được nhiều người tin tường. Giáo sư Jean Pierre Cabestan của trường đại học Hong Kong nhận xét : “Sư tử là một con vật to lớn, hoang dại, chuyên ăn thịt những con thú khác , khá giống Trung Quốc trong mối quan hệ của họ với các nước xung quanh”.

Nhà báo Trần Thế Diệu, chủ bút tờ Thế Giới Nhật Báo tại New York viết thêm rằng :“Rõ ràng câu nói đó chỉ dành cho người Trung Quốc nghe mà thôi chứ người ngoài không ai tin nổi”.

Giáo sư Richard Rigby của Đại Học Quốc Gia Úc tóm lược cách tiếp cận của Trung Quốc hiện nay là : “Cứ lấn tới ở bất cứ nơi nào chùng ta có thể !”. Nhận xét này của Rigby cũng được giáo sư Hoàng Tĩnh của Đại Học Quốc Gia Singapore đồng ý và nói theo cùng một chiều hướng : “Họ là những người làm những gì có thể, bất kể là có nên hay không”.

Đã đến lúc Hoa Kỳ và thế giới dân chủ phải có thái độ và hành động quyết liệt hơn với cáí đế quốc thực dân mới đang hoành hành như chỗ không người. Cái giây thòng lọng mà Bắc Kinh quàng vào cổ nền kinh tế thế giới đang từ từ siết chặt. Kinh nghiệm này Hoa Kỳ đã trải qua kể từ khi Washington lỏng tay cho Đặng Tiểu Bình tác yêu tác quái.

Bài này cũng viết cho người dân Việt Nam đọc để có một thái độ thích ứng và cương quyết với bọn tà quyền cộng sản Hà Nội. Lúc này là lúc mọi người Việt Nam yêu nước phải đứng lên đập bỏ cái cơ cấu độc tài toàn trị bán nước đang đưa dân tộc đến họa diệt vong.

Cái chiến lược “tầm ăn dâu” mà bọn Tàu nham hiểm đang áp dụng trên thế giới và cả tại nước ta, từ ngày hiệp định Thành Đô được ký kết, phải được dập tắt ngay.

Cả nước phải sáng suốt nhận định được thế nào là “họa cộng sản” và can đảm đứng lên làm cách mạng dân chủ nếu không tổ quốc sẽ tiêu vong. Thời gian để hành động không còn nhiều nửa. Cộng sản đã dồn dân tộc vào dưới chân tường và chiến trận này phải là trận chiến “một mất một còn”.(NPH tô đậm và tô mầu)

Nguyễn Cao Quyền


Quyết tâm chống bọn Trung cộng xâm lược cùng Đảng và Nhà Nước Cộng Sản  Việt Nam đã rứơc Tầu Cộng vào Đất Nước Việt .

Đảng và Nhà Nước CSVN đã im lặng trước chính sách đồng hóa nhân dân và Đất Nưóc Việt của Tầu Cộng??
Đảng và Nhà Nước CSVN đã dâng hiến Đất Nước cho Trung Cộng.

To strongly oppose the Expansionist Red China Government and the Communist Party of Vietnam and its puppet regime who secretely and gradually occupy, dominate and assimilate the Country of Vietnam and its citizens.

The Communist Party of Vietnam and its puppet government has totally muted to the enslavement of the Country of Vietnam and its citizens from the Politburo of the Communist Party of Red China.

The Communist Party of Vietnam and its puppet government has agreed, offered and sold its land and territories to the Communist Party of China!

Hoang Nguyen/NPH/Nguyễn Phi Hoàng





--
************************************




DIỄN ĐÀN PHỤNG SỰ XÃ HỘI
************************************

Monday, 12 August 2019

Bài 85: VẪN CHUYỆN SÚNG ĐẠN MỸ


Saturday, August 10, 2019

VŨ LINH - DIỄN ĐÀN TRÁI CHIỀU - Bài 85: VẪN CHUYỆN SÚNG ĐẠN MỸ

       Thời gian qua, cả nước rung động vì 3 vụ xả súng bắn loạn đả vào dân vô tội.
Chuyện mấy tay khùng điên vác súng bắn loạn đả là chuyện... xin lỗi, chán hơn cơm nếp nát ở cái xứ Mỹ quái chiêu này. Đọc câu này, dĩ nhiên nhiều người sẽ xỉa tay chửi kẻ này là vô cảm, thấy cả chục người vô tội bị giết oan mà gọi là chuyện cơm nếp nát. Thật ra, kẻ này chỉ muốn nói lên một cái nhìn chán chường, chán chường cho tình trạng khùng điên của cái quê hương thứ hai này, chán chường cho các chính quyền cả CH lẫn DC của một đại cường hạng nhất trên thế giới chỉ giỏi cãi nhau những chuyện vớ vẩn nhưng hoàn toàn bất lực trước một vấn nạn khổng lồ của đất nước, và nhất là chán chường cho cái giả dối thô bỉ của các chính khách cả CH lẫn DC chỉ lo khai thác, chính trị hóa những thảm họa của người dân để phục vụ nhu cầu chính trị của mình và phe đảng mình.
Nếu phải tóm lược lại thì cả 3 vụ bắn loạn đả đều chẳng có gì mới lạ.
    Đây là những điểm chính của diễn tiến:

1.     Một tên khùng vác súng bắn loạn đả, nhiều người chết và bị thương;
2.     Cả nước bị sốc vì thương tâm cho những cái chết oan mạng vô lý;
3.     Tất cả chính khách vội vã lên án và nguyện cầu cho nạn nhân;
4.     Đối lập mau mắn khai thác khiá cạnh chính trị để công kích chính quyền;
5.     Phe cấp tiến chộp cơ hội hô hào chống bán hay sở hữu súng;
6.     Câu chuyện nổi đình nổi đám, cãi nhau hơn mổ bò một thời gian ngắn;
7.     Rồi tất cả… vũ như cẩn, mọi chuyện đi vào quên lãng;
8.     Cho đến khi một vụ bắn loạn đả khác xẩy ra và kịch bản tái diễn.
Toàn bộ các điểm từ 1 đến 8 đều có thể áp dụng cho tất cả các vụ bắn loạn đả, chỉ cần thay đổi tên thủ phạm, ngày giờ và địa điểm, và số nạn nhân. Trong tương lai, có lẽ cũng sẽ chẳng khác bao nhiêu.
Ta nhìn lại những vụ giết người loạn đả mới nhất.
Gilroy: 17/7/2019, một tên điên 19 tuổi nổ súng bắn loạn vào đám đông trong Lễ Hội Tỏi –Garlic Festival- tại Gilroy, ‘thủ đô tỏi’ của Mỹ, phiá nam thành phố San Jose, tiểu bang Cali. Ba người chết; 12 người bị thương. Phe cấp tiến nhanh nhảu tố cáo thủ phạm là một tên “da trắng thượng tôn, bắn di dân gốc nam Mỹ”. Cho tới khi biết rõ được  trong 3 người chết cũng một người da trắng từ New York, trong khi hung thủ tên là Santino Legan, không phải da trắng gì mà là người gốc nam Mỹ. Vội vã im, quên lãng chuyện này.
El Paso: 3/8/2019, một tên điên khác vác súng vào siêu thị Walmart tại El Paso, một thành phố nam Texas, sát biên giới Mễ, bắn loạn đả, khiến 22 người chết và 26 bị thương. Thủ phạm là Patrick Crusius, 21 tuổi, có tư tưởng “chống xâm lăng của di dân nam Mỹ”. Phe ta xúm vào khai thác, ồn ào tố thủ phạm là da trắng thượng tôn kỳ thị.
Dayton: 4/8/2019, một ngày sau vụ bắn tại El Paso, một tên điên nữa vác súng vào một khu ăn chơi về đêm của thành phố Dayton, tiểu bang Ohio, bắn loạn đả nhưng bị cảnh sát tình cờ đi tuần gần đó phản ứng mau lẹ, bắn chết tại chỗ. Dù vậy cũng đã có 9 người chết và 27 người bị thương. Hung thủ là Connor Betts, 24 tuổi, da trắng, nhưng thuộc loại thiên tả cực đoan, chống Trump và chống bảo thủ CH, ủng hộ bà ứng cử viên tổng thống thiên tả Elizabeth Warren, bị nghi ngờ là thành viên Antifa.
Ngoại trừ mẫu số chung là cả ba tên đều ‘mát dây’, các thủ phạm đều có nguồn gốc và động cơ hành động khác nhau: một tên gốc nam Mỹ, một tên da trắng chống di dân, một tên da trắng chống Trump. Nhìn vào đó thì bất cứ ai có công tâm cũng thấy đây là một vấn nạn chung cho nước Mỹ: quá nhiều người đủ khuynh hướng hay gốc gác, điên khùng có súng mang đi bắn loạn. Nhưng theo phe cấp tiến và TTDC thì 3 cuộc giết người chỉ phản ảnh tính kỳ thị hiếu sát của đám dân da trắng thượng tôn. Trong cả tuần qua, TTDC và các chính khách khua chiêng trống rùm beng về vụ El Paso với tên da trắng kỳ thị là thủ phạm, nhưng phớt lờ vụ Gilroy với tên gốc nam Mỹ là thủ phạm, và vụ Dayton với tên thiên tả là thủ phạm.
Kẻ này là dân da vàng mũi tẹt mắt hí 100% dĩ nhiên không thể nào chấp nhận ‘bưng bô’ cho dân da trắng thượng tôn, và cũng dĩ nhiên không kém, càng không thể chấp nhận những chuyện bắn giết người vô lối và vô nhân như vậy. Nhưng kẻ này cũng còn đủ tỉnh táo để nhìn thấy đây là một vấn nạn của văn hóa bạo động Mỹ, chẳng liên quan gì đến chuyện da trắng, da đen, da nâu, da đỏ hay da vàng, thượng tôn hay không.
Một người chết cũng đủ là một thảm trạng, đừng nói đến cả chục người chết oan lãng xẹc. Nhưng cái thảm trạng đáng bực mình hơn chính là việc các xác chết oan chưa được chôn cất thì các chính trị gia như cú vọ đã nhào vào bới xác kiếm ăn.
Mỗi lần có một tên khùng bắn loạn đả, y như rằng, phe cấp tiến, đảng DC, TTDC nhẩy dựng lên hỏi phe CH “Enough?”, đủ chưa? Để bảo đảm thiên hạ hiểu rõ ý họ muốn nói ai là thủ phạm, phe ta luôn luôn ân cần nhắc nhở chỉ có đám ‘da trắng thượng tôn’ theo đảng CH, mới có thể là thủ phạm, cho dù đa số những người bị giết oan cũng là da trắng luôn.
Bây giờ, trong mùa tranh cử, phe ta lại khám phá ra thêm một lý cớ chống Trump, tố ‘tay hung thần da trắng thượng tôn kỳ thị’ này đích thực là thủ phạm đã xúi đốc đám đệ tử ra tay giết thiên hạ. Anh cựu dân biểu, ứng cử viên tổng thống Beto O’Rourke, đã mau mắn xỉa tay tố Trump đúng là thủ phạm, nhưng khôn ngoan không nhắc lại cho ai biết El Paso chính là đơn vị của anh ta trước đây. Cũng không khác gì ông Elijah Cummings là dân biểu của bãi rác Baltimore, lo chuyện ‘quốc sự’ vui hơn là lo chuyện địa phương, nhưng khi địa phương có rắc rồi thì dĩ nhiên là lỗi của Trump thôi.
Phản ứng của anh Beto cũng bình thường, không có gì đáng nói. Phản ứng của cụ ‘siêu luật gia’ Lawrence Tribe mới hay: cụ mau mắn nhân danh một chuyên gia hiểu luật rất rành, đã phán ngay vụ bắn tại El Paso đúng là lý do chính đáng để đàn hặc Trump!
Dưới lý luận của đảng DC và TTDC, TT Trump đã trở thành hung thủ của tất cả các vụ bắn giết loạn đả khùng điên, bất cứ do ai, ở đâu, vì lý do gì. Mới đây, có vụ bắn loạn đả tuốt tuột bên New Zealand, bên kia địa cầu, cũng lỗi tại Trump vì ông ta đã là ‘nguồn cảm hứng cho hung thủ’.
Khiến kẻ này thắc mắc một chuyện. Bắn người tập thể đã xẩy ra ở Mỹ trong tất cả các đời tổng thống trong lịch sử cận đại Mỹ. Gần đây nhất là theo tạp chí TIME, dưới TT Obama có 36 vụ bắn người tập thể lớn (với ít nhất 3 chết), với tổng cộng gần 300 người bị thiệt mạng, không kể cả trăm người khác bị thương, hơn xa tất cả các tổng thống khác. Câu hỏi cho quý vị nào đổ thừa cho TT Trump: trong thời Obama đó, đã có đám ‘da trắng thượng tôn’ đệ tử của Trump chưa? Khi đó Trump có là thủ phạm đốc thúc chúng hay là nguồn cảm hứng cho chúng không? Thời Obama, mỗi khi nổ súng, không ai thấy báo nào tố cáo đó là lỗi của tổng thống, bây giờ ‘nhất trí’ là lỗi tổng thống. Có cái gì phe đảng lố bịch không? Quý vị nào thật công tâm, không phe nào nghĩ sao?
Cựu tông tông Obama vừa cao giọng giảng đạo, đại khái đó là lỗi của lãnh đạo đã góp phần tạo nên bầu không khí thù hận hoặc bình thường hóa thái độ kỳ thị chủng tộc. Ông cũng kêu gọi phải ra luật kiểm soát vũ khí ngay. Xin lỗi tổng thống, thế thì mấy trăm người bị bắn chết trong lúc ông còn ngồi ở Tòa Bạch Ốc có liên quan gì đến việc ông lãnh đạo nước Mỹ không? Thế thì trong 8 năm ông nắm quyền, ông đã ra luật gì để kiểm soát súng?
Theo phe cấp tiến, một tên da trắng khùng vác súng đi bắn di dân Nam Mỹ: đó là tại tay da trắng Trump nêu gương kỳ thị chống di dân. Thế dưới thời Obama, khi một tên Hồi giáo khùng vác súng đi bắn chết 50 anh đồng tính trong một hộp đêm tại Orlando thì có phải vì TT Obama đã nêu gương bài bác đồng tính không? Hay khi một thiếu tá Hồi giáo vác súng bắn chết một tá quân nhân đồng đội da trắng thì sao?
Không biết khi những vụ này xẩy ra, ông Tribe có lên tiếng đòi đàn hặc TT Obama không vậy? Nếu bênh vực cho Obama và nói Obama không liên hệ gì đến những vụ bắn này thì sao có thể nói Trump liên hệ đến vụ El Paso? Lập luận có tính phe đảng một chiều không?
Còn tên khùng ở Dayton mà thần tượng của hắn là bà xã nghĩa Elizabeth Warren thì sao? Có phải bà Warren đã là nguồn cảm hứng cho tên sát nhân thân cộng này không?
Trong đoạn mở đầu của bài bình luận này, tôi đã viết tất cả mọi diễn tiến đều theo một bài bản cổ điển từ điểm 1 đến điểm 8 trong tất cả các vụ bắn loạn đả. Tuy nhiên, lần này kịch bản có chút thay đổi. Những lần trước, phe cấp tiến tố cáo thủ phạm là… súng. Do đó một hai đòi cấm bán súng, tịch thu súng,… Lần này, kịch bản chuyển qua việc tố thủ phạm là TT Trump, là tính kỳ thị của ông ta, là những diễn văn khích động cử tri da trắng thượng tôn,… Cố vặn vẹo cho ra thêm lý do đàn hặc, đảo chánh, xóa bỏ kết quả bầu cử!
Ba vụ giết người loạn đả mới xẩy ra được phe ta khua chiêng trống rầm rộ, thật ra chỉ là chuyện lẻ tẻ, phần nổi của tảng đá ngầm khổng lồ. Vấn nạn súng đạn ở Mỹ này lớn hơn nhiều. Vì đằng sau vài vụ lẻ tẻ nay đây mai đó như ta vừa thấy, là tình trạng bắn giết thường trực mà báo chí không đăng vì quá nhiều và nhàm chán hơn cơm nếp nát thật.
Ta thử nhìn vào thành phố Chicago xem. Chicago là thành đồng của đảng DC từ ngày thành lập cách đây cả trăm năm.
Tháng Giêng vừa qua, Chicago mừng rỡ loan tin đã đạt được kỷ lục mới, một kỷ lục chưa từng thấy từ gần một chục năm qua: đó là số người bị giết chết trong tháng Giêng đó ‘chỉ có’ 20 người. Một ‘tiến bộ vĩ đại’!
Đây là những con số của vài năm trước: năm 2016: 777 người bị chết, 2017: 660 người, 2018: 561 người. Đại khái năm bẩy chục người bị giết mỗi tháng, đầu năm nay, ‘chỉ là’ hai chục, quá tài giỏi!
Nói chung, mỗi năm, có chừng 30.000 dân Mỹ chết vì súng ống, kể cả một số lớn tự tử, tức là mang súng bắn chính mình. Do đó, nhìn vào ba vụ bắn vừa qua, cần phải có con số mấy chục ngàn người này trong đầu để cân nhắc vấn đề cho đúng mức.
Bình tâm mà nhận định, vấn đề súng đạn ở Mỹ là chuyện... đại nan giải mà chẳng ai có giải pháp gì hết, bất kể tổng thống DC hay CH, bất kể quốc hội do DC hay CH kiểm soát. Chuyện tố giác TT Trump chỉ là màn xiếc chính trị rẻ tiền, thỏa mãn được những người cuồng chống Trump trong nhất thời, để rồi cuối cùng cũng vẫn chẳng đi đến đâu hết. Bây giờ cho dù nghe lời ông giáo sư Tribe, lấy lý do bắn giết loạn đả này mang TT Trump ra đàn hặc và truất phế thật thì vấn nạn súng đạn của Mỹ vẫn còn đó, chẳng đi đâu hết. Bắn giết loạn đả đã có cả mấy chục năm trước Trump, sẽ còn cả mấy chục năm sau khi Trump vui thú điền viên.
Ngày thứ Hai sau vụ bắn giết El Paso và Dayton, TT Trump lên án ‘da trắng thượng tôn’ và kêu gọi có biện pháp kiểm soát gắt gao hơn. TTDC hoan nghênh ông? Thưa không, dĩ nhiên. Washington Post phán ngay “Trump đọc teleprompter”, ý muốn nói TT Trump chỉ miễn cưỡng đọc những gì cố vấn đã viết giùm thôi. Với TTDC, TT Trump binh đường nào cũng lủng, không binh cũng chết!
Nguyên nhân việc không có giải pháp cho vấn nạn súng đạn ai cũng thấy là quyền tự do mua và sở hữu súng tại cái xứ cao bồi này. Từ đó, giải pháp dễ ai cũng thấy là cấm bán và sở hữu súng. Dễ thật! Quá dễ đến độ trở thành không tưởng, không có cách nào làm được.
Thực tế, tại sao không ai có giải pháp?
Ta phải hiểu khẩu súng đóng một vai trò cực quan trọng trong lịch sử Mỹ: trước hết, khẩu súng đã giúp những di dân đầu tiên từ Âu Châu qua khai phá, vừa đi săn để kiếm sống vừa đánh nhau với thổ dân da đỏ để chiếm đất sống. Sau đó, khẩu súng cũng đã giúp cho dân thuộc địa Mỹ dành được độc lập từ đế quốc Anh. Khẩu súng đã trở thành biểu tượng cho sự sống còn, tự do và độc lập của dân Mỹ. Đó chính là lý do tại sao sở hữu súng đã là một quyền được bảo vệ và ghi rõ trong Hiến Pháp Mỹ, và quan trọng hơn thế nữa, là một thứ quyền nằm trong máu dân Mỹ, mà không ai có dám đụng tới, kể cả ông ‘linh mục’ Jimmy Carter.
Hiến Pháp ghi rõ tất cả mọi người dân đều có quyền có súng để chẳng những tự vệ cho cá nhân và gia đình, mà còn để có phương tiện chống xâm lăng của ngoại bang, và nhất là nổi loạn chống bất cứ chính quyền nào không phục vụ họ, không hợp ý họ, tức là không hợp ý dân. Các ‘cha già khai quốc’ Mỹ cho rằng nếu người dân bị cấm sở hữu súng ống thì Nhà Nước sẽ là sở hữu chủ súng đạn duy nhất, và sẽ toàn quyền đàn áp dân mà dân không thể chống đỡ được. Dân sở hữu súng là phương tiện hữu hiệu nhất chống một Nhà Nước độc tài. Không phải tự nhiên mà các nước độc tài, cộng sản, tuyệt đối cấm dân sở hữu súng.
Trước khi chửi chuyện sở hữu súng, cần phải hiểu cho đúng cái nguyên lý này. Chúng ta có thể không đồng ý, cũng có thể nghĩ đây là chuyện lịch sử hơn 250 năm trước, không còn thích hợp nữa. Nhưng không thể quên đây là một trong những nguyên tắc nền tảng của việc lập nước và dựng nước của cái xứ này.
Sở hữu súng là một trong những nét đặc thù của văn hoá Mỹ. Do đó, kêu gọi thu hồi súng và cấm bán súng là chuyện không tưởng, không bao giờ thực hiện được.
Đó là nói về nguyên tắc. Nói chuyện thực tế, việc thu hồi hay cấm bán súng còn khó gấp vạn lần.
Tố cáo các chính khách Mỹ lệ thuộc NRA, là tổ chức của những người sở hữu súng, là nhìn vấn đề dưới con mắt đơn giản hời hợt vì thật ra, cho dù không có NRA thì dân Mỹ vẫn mê súng như thường và cũng sẽ chống lại việc lấy súng của họ. Cần phải nói thêm nữa là dân Mỹ muốn có NRA để bảo vệ quyền giữ súng của họ. Nếu dân Mỹ không ủng hộ thì NRA không thể nào trở thành tổ chức với nhiều hội viên và nhiều tiền nhất nước, mỗi năm sẵn sàng bỏ ra cả triệu bạc đấm mõm chính khách của cả hai đảng CH và DC.
Ta nhìn lại những giải pháp phe chống vũ khí hô hào.
Cấm bán súng sao? Thế thì súng sẽ được bán lậu như thời xưa Mỹ đã có lúc cấm bán rượu, làm giàu cho những tay Mafia bán rượu lậu như Al Capone. Bây giờ cấm bán súng sẽ làm giàu cho những tay mafia buôn súng lậu, để rồi cuối cùng chỉ giúp cho dân ăn cướp, phạm pháp là còn có súng, và dân lương thiện chỉ còn hai tay trắng chống đỡ chúng.
Bán súng với sự kiểm soát chặt chẽ như phải có giấy phép, phải có điều tra lý lịch, phải có thời gian chờ đợi,... được không? Không ai không đồng ý và trên thực tế, đã có rất nhiều biện pháp kiểm soát việc bán súng khá chặt chẽ. Nhưng tất cả đều không có nhiều hiệu quả.
Trong tất cả những vụ bắn giết tập thể gần đây, tất cả hung thủ đều sử dụng súng mua một cách hợp pháp. Đúng theo thủ tục mua súng, chẳng có tên nào mua súng lậu hết. Việc xiết chặt luật lệ mua súng thực tế chẳng giúp gì hết. Nhưng tên mua súng đều chẳng có tiền án, còn tỉnh táo khi mua súng, chỉ nổi cơn điên khùng sau đó rất lâu, cả mấy năm trời không chừng. Nghĩa là thực tế chẳng có biện pháp hữu hiệu nào cản việc mua bán súng được. Những tên buôn ma tuý dĩ nhiên có đầy đủ súng ống mà chẳng cần phải mua hợp pháp gì hết. Dưới thời Obama, bộ Tư Pháp còn bán súng cho các tay buôn ma tuý nữa cơ.
Thu hồi súng ư? Bằng cách nào? Mua lại súng sao?
Nhìn vào kinh nghiệm của Úc. Chính quyền cho mua lại súng, vô điều kiện. Tốn bạc tỷ mua lại cả vạn súng của dân. Nhưng toàn là súng cũ, có khi là loại súng thời Đệ Nhất Thế Chiến. Dân có súng cũ mang bán cho chính quyền, lấy tiền mua súng mới hơn, tốt hơn, bắn nhiều đạn hơn, nhanh hơn, chính xác hơn. Anh ứng cử viên DC Beto O’Rourke, hình như không đọc báo Úc, đã lớn tiếng kêu gọi Mỹ theo gương Úc, tung ra chương trình mua lại súng của dân Mỹ. Đúng là ấm ớ!
Chưa kể ở Mỹ hiện có gần 400 triệu cây súng do dân sở hữu. Làm sao mua hết được? Bao nhiêu tiền? Ai chịu bán?
Thế thì không còn giải pháp nào, phải chịu trận sao? Thật ra, không ai có câu trả lời, có giải pháp gì hết. Nếu có thì nước Mỹ đã thoát nạn từ lâu rồi.
Giải pháp có thể nghĩ đến chỉ là tìm cách thay đổi cái văn hóa bạo động trong máu Mỹ. Gọi là ‘thay máu’ cho dân Mỹ! Theo thời gian, một hai thế hệ may ra có thể thay đổi được gì. Cái súng tự nó chẳng bắn được ai, mà bắn là do người cầm súng. Có muốn ‘sửa’ thì phải sửa cái đầu người cấm súng.
Nhưng nói dễ làm khó khi cái văn hóa bạo động đó được nuôi dưỡng cho sống lâu sống bền bởi cả một kỹ nghệ làm phim đầy bạo lực giết người vô lý và tan bạo nhất (xem phim mới nhất The Hunt thì biết) và một kỹ nghệ làm những trò chơi điện tử đầy cảnh bắn giết, máu me đỏ lòm.
Đọc đến đây, chắc hẳn quý độc giả tinh ý đã hiểu ngay ai là những người sống bằng những cái kỹ nghệ máu me này: 1) đạo diễn và tài tử Hồ Ly Vọng và 2) chuyên gia sáng tạo games trên computer cho trẻ con. Cả ba tay sát nhân tại Cali, Texas và Ohio mới đây đều là hạng thanh niên lớn lên trong các trò chơi điện tử đẫm máu này.
Giới sản xuất phim ảnh và trò chơi điện tử toàn là những đại đại gia giàu sụ và có ảnh hưởng chính trị khổng lồ, ít ai dám đụng tới. Mà cái vô lý, chéo cẳng ngỗng nhất, cái đám này cũng là cái đám cấp tiến nhất, toàn là dân của cái tiểu bang tự cho là văn minh, tiến bộ nhất nước Mỹ: California, trong hai cái ổ cấp tiến là Hollywood và San Jose. Nôm na ra, lại một giả dối thô bạo của đám cấp tiến.
Nói cách khác, giải pháp lâu dài có thể tìm thấy bằng cách đóng cửa tất cả các phim trường và cấm sản xuất tất cả các trò chơi điện tử. Nếu nghe vô lý, không thể thực hiện được thì đó là vì … vô lý thật.
Còn một giải pháp nữa: Nhà Nước phát cho mỗi người dân một cái áo giáp sắt và mũ sắt, ra luật bắt tất cả phải mặc khi ra đường. 

__._,_.___

Posted by: Thanh Nguyen 

My Blog List