Việt Nam






Sunday, 24 April 2016

Hồ Chí Minh có nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc? (Phần V)


Hồ Chí Minh có nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc? (Phần V)
Le Nguyen (Danlambao) - Có một bộ phận không nhỏ người dân Việt Nam nhìn thấy sự dã man, độc ác, tàn bạo của Hồ Chí Minh đã làm đối với dân tộc Việt Nam nhưng chưa ai đủ lý lẽ để lý giải nguyên nhân tại sao Hồ lại khát máu với đồng bào mình, tổ quốc mình đến thế? Thế cho nên mọi người tìm hiểu sự thật Hồ cứ loay hoay với lập luận, Hồ là cộng sản quốc tế, vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc nên không còn trái tim người mà chỉ còn trái tim thú trong con người Hồ Chí Minh!


Lý giải đó đúng nhưng chưa đủ bởi những tên đầu sỏ cộng sản như Staline, Mao là ác quỷ không còn tính người nhưng trong thâm tâm chúng vẫn còn nhà nước đế quốc Đại Nga, Đại Hán để cống hiến, phục vụ. Hồ không như thế! Hắn thể hiện bản năng cuồng sát dân Việt Nam, hắn không coi trọng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam. Hắn luôn luôn mang ý đồ và thực hiện ý đồ tiêu diệt tinh hoa Việt Nam. Hắn luôn sẵn sàng cống nạp lãnh thổ Việt Nam cho Tàu khi có cơ hội và Hồ đã thế chấp đất nước Việt Nam, giao nạp biển đảo Việt nam để đổi lấy quân trang, quân dụng, vũ khí của Tàu nhằm đánh Mỹ đến người việt Nam cuối cùng, là sự thật không thể chối cãi!

Những việc Hồ đã làm trên nước Việt Nam chỉ ra cho mọi người thấy, Hồ không những là tên cộng sản khát máu, vô nhân tính, cực kỳ độc ác nên không loại trừ khả năng, hắn là một tên ngoại chủng mới có thể tàn bạo với người Việt Nam như thế. Ngày nay nhờ vào Hồ Chí minh Sinh Bình Khảo của học giả Hồ Tuấn Hùng nêu giả thuyết Hồ Chí Minh giả nguyễn Ái Quốc giúp cho người Việt Nam dễ dàng hơn trong việc vén màn bí mật phủ trùm lên cuộc đời bí ẩn ma quái của Hồ Chí Minh.

Những bài trước đã giới thiệu sơ lược các bài viết phản bác giả thuyết Hồ Chí Minh nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc của học giả Hồ Tuấn Hùng. Bên cạnh đó là một số lý chứng khách thể về nhân dạng, về thói quen cá nhân... của Hồ Chí Minh với Nguyễn Ái Quốc. Những lý chứng, bằng chứng của nhiều tác giả, nhiều còm sĩ lề dân trưng dẫn, chỉ ra Hồ - Quốc có nhiều điểm khác biệt, hổ trợ luận điểm Hồ đóng vai Quốc trong cuốn sách nghiên cứu Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo của Hồ Tuấn Hùng rất thuyết phục.

Nội dung bài tiểu luận này sẽ cung cấp thêm một số lý chứng, bằng chứng để cùng suy đoán xem Hồ Chí Minh có nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc hay không? 

Cuộc đời hoạt động của Hồ Chí Minh (chủ tịch nước) được Hồ giả danh Trần Dân Tiên giới thiệu trong cuốn tự truyện “Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” được xuất bản ở Thượng Hải bằng tiếng Tàu năm 1948, tiếng Pháp ở Paris năm 1949 và tại sao mãi cho đến năm 1955 cuốn sách tiểu sử tự kể của Hồ mới được in bằng tiếng Việt ở Việt Nam là điều bất thường cần phải đào sâu nghiên cứu, làm rõ? 

Cuốn tự truyện này chưa giải thích trơn tru thời gian Hồ Chí Minh (Nguyễn Ái Quốc) biến mất năm 1932 và tái xuất hiện trong vai Hồ Quang, thiếu tá Bát Lộ Quân ở Diên An năm 1938. Thế cho nên một lần nữa Hồ giả danh T.Lan, nhập vai cán bộ tháp tùng đi công tác với Hồ viết tiếp “Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện” nhằm hiệu đính, chỉnh sửa cho phù hợp thời gian Hồ Chí Minh (Nguyễn Ái Quốc) mất tích ở thuộc địa Hongkong với Hồ Chí Minh (Hồ Quang) tái xuất hiện ở Trung Quốc và Hồ Chí Minh (Già Thu) chui vào hang Pác Bó lãnh đạo kháng chiến chống Pháp ở Việt Nam.

Cuộc đời hoạt động của Hồ Chí Minh do Hồ tự kể hay do cộng sản quốc tế viết lại từ hồ sơ lý lịch cá nhân của Nguyễn Ái Quốc gia nhập cộng sản Pháp, rồi sang Nga học tập lý thuyết tổ chức cộng sản và sang Tàu hoạt động cách mạng do chính Hồ kể lại còn là bí ẩn chưa có lời giải hợp lý?

Đọc tài liệu về cuộc đời hoạt động của Hồ do Hồ tự viết, tình báo Hoa Nam viết, có cả cộng sản quốc tế viết hộ, cùng với nhiều sách báo, tài liệu được công khai trong những năm gần đây, không khó để cho cư dân mạng xã hội nhận ra rằng, là cả hệ thống cộng sản quốc tế lẫn cộng sản Việt Nam đều cố phù phép nhằm biến một cá nhân Nguyễn Ái Quốc bình thường trở nên Hồ Chí Minh phi thường, đa năng đa tài dưới con mắt ngây thơ vô số tội của đám cán bộ, đảng viên cháu ngoan mù đảng, cuồng Hồ. 

Chẳng hạn như để giới thiệu Hồ Chí Minh giỏi tiếng Anh thì trong “Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch”. Trần Dân Tiên bắt loa ca ngợi anh Ba, anh Thành ban ngày lao động chân tay vất vả, đêm về siêng năng hiếu học nên trong một thời gian ngắn làm bồi tàu viễn dương sang New York, làm thợ bánh mì ở London đã đọc, nói, viết thông thạo tiếng Anh để có thể làm thông ngôn phiên dịch cho Mikhail Markovic Borodin trưởng phái đoàn Nga ở Trung Quốc, phụ trách mảng thông ngô, dịch thuật các bài viết, bản báo cáo tiếng Trung có tính chuyên môn cao sang tiếng Anh? 

Rồi để cho Hồ Chí Minh (Hồ Chủ Tịch) có tài thơ “xuất chúng!” Chưa rõ ai đưa “Ngục Trung Nhật Ký” cho Hồ mang đến đưa cho Nguyễn Việt trưởng ban tổ chức triển lãm, trưng bày trong cuộc triển lãm cải cách ruộng đất ở Bích câu, Hà Nội năm 1955? Có lẽ cộng sản quốc tế chủ quan, tưởng nhân dân Việt Nam đều ngu xuẩn, mù quáng như các tên Việt cộng nên chúng tả cảnh “lờ mờ” về thời niên thiếu Hồ có học chữ Nho do cụ Nguyễn Sinh sắc dạy cho nhưng không dám nói rõ Hồ học bao lâu, bạn học có những ai và không ai thấy bút tích chữ Nho của Hồ trước ngày bôn ba “tìm đường cứu nước”. 


Bến Đá, Xã Phú Dương, Huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế của Nguyễn Sinh Cung thời thơ ấu.

Vậy mà “di tích” chỗ bác ở truồng tắm sông ở Huế, chỗ bác ở trần như nhộng ngồi ngắm các cô sơn nữ tắm suối lúc bác sống trong hang Pác Bó vẫn được đảng ta ưu ái đưa vào trưng bày trong các bảo tàng Hồ Chí Minh được dựng lên khắp cả nước, kể cũng lạ! 

Đảng cũng đã phục dựng cả khu di tích hoàng tráng về thời kỳ học tiếng Pháp để bác đủ trình độ viết đơn xin học trường thuộc địa nhằm ra làm quan cho thực dân pháp được đảng cẩn thận viết lại trong phần tiểu sử, là Hồ học tiếng Pháp ở trường tiểu học Pháp – Việt Đông Ba ở Huế, niên khóa 1906 – 1907 lớp nhì, niên khóa 1907 -1908 học lớp nhất nhưng lớp năm, lớp tư, lớp ba học ở đâu không được đảng “hiệu đính” trong phần tiểu sử của Hồ Chí Minh (Nguyễn Tất Thành).

Hơi bất bình thường là cuốn tự truyện “Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” do Hồ nhập vai Trần Dân Tiên tự kể tiểu sử của mình nhưng Hồ vẫn không biết mình có thời thơ ấu học hành tiếng Hán, tiếng Pháp ở kinh đô Huế nên Hồ không có dòng nào “gợi nhớ” trong cuộc đời làm báo, viết văn, mần thơ, mần cách mạng lẫy lừng của mình nhưng Hồ lại có thể “xuất khẩu thành thơ” khi nhìn thấy cuốn Thiên Gia Thi, cuốn sách vở lòng của trẻ em người Tàu?

Ngay cả khi viết thêm cuốn tự truyện thứ hai “Vừa Đi Đường Vừa kể Chuyện” cũng chỉ ra cho thấy là Hồ chỉ điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa để hoàn thiện cho cuốn tiểu sử tự kể thứ nhất của Hồ, có nhiều chỗ chưa hợp lý, nếu không nói là phi lý trong cuộc đời mờ ảo của Hồ Chí Minh.

Đặc biệt là biên niên sử của Hồ phải nhờ đến nghiệp vụ của ban “chuyên án Hồ” thu thập, ráp nối cho tuyên giáo trung ương đảng csVN biên tập mới hoàn thành được tiểu sử Hồ Chí Minh cho phổ biến trong quần... chúng nhân dân. 

Ai đọc qua tiểu sử do Hồ tự viết, có bàn tay đảng cộng sản nhào nặn, gọt giũa, cắt xén, sửa chữa, ráp nối để hoàn thành niên biểu tiểu sử Hồ Chí Minh cho khớp với hai cuốn tự truyện tự kể tiểu sử có nhiều lấn cấn, mâu thuẫn không khó để nhận ra bác đảng càng láo là càng lộ thêm nhiều cái láo khác như ông bà xưa nói: “Đường đi hay tối, nói dối hay cùng.” Nghĩa là nói dối quanh thì dễ bị lộ tẩy.

Để thấy tin đồn Hồ Chí Minh nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc có cơ sở khả tín hay không, chúng ta cùng đọc lại chuyện sống chết của Hồ Chí Minh (Nguyễn Ái Quốc) do Hồ Chí Minh (Hồ chủ tịch) nhập vai Trần Dân Tiên viết “Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” và T.Lan viết cuốn “Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện” được sửa chữa tái bản do nhà xuất bản Chính trị Quốc gia - Sự Thật, Hà Nội 2015, Quyết định xuất bản số 5556-QĐ/NXBCTQG, Mã số ISBN 978-604-57-1340-2, nộp lưu chiểu tháng 01 năm 2015:

1) “...Các báo ấy (của Anh) kết luận: phải có xét xử công minh đối với mọi người.

Trái lại, báo chí thực dân Pháp ở Đông Dương có một thái độ ti tiện. Các báo này nói xấu ông Nguyễn và bịa đặt những lời nói láo hết sức vô sỉ.

Khi ông Nguyễn đã bí mật rời khỏi Hương Cảng, những tờ báo này phao tin là ông Nguyễn đã chết trong nhà thương. Nhưng báo Anh đạp lại. Họ đã dạy cho các báo Pháp ở Đông Dương phải có một tí tự trọng trong nghề làm báo, dù là báo chí thuộc địa...” (Những Mẩu Chuyện Về Cuộc Đời của Hồ Chủ Tịch.)

2) “...Tức tối vì không bắt được Bác, giận dữ đối với người Anh, các báo thực dân Pháp bịa đặt ra tin rằng: Bác mắc bệnh lao trong nhà lao Anh, và đã chết rồi.

Các báo Anh liền quật lại, đại ý như sau:

Các anh là những người hèn hạ, ngậm máu phun người...” (Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện.)

Buồn cười là Hồ Chí Minh (Hồ chủ tịch) hung hăng lớn tiếng chưởi bới báo chí thực dân Pháp bịa đặt tung tin bác mắc bệnh lao chết nhưng chính Hồ cũng không biết mình chết trong nhà lao hay nhà thương và bằng cách nào để Quốc thoát khỏi tù rồi đi phương tiện gì tới được Nga Quốc cũng không biết mà phải nhờ báo chí loa đài nghiên cứu để hóa giải thông tin Nguyễn Ái Quốc chết năm 1932 do bệnh lao phổi, có phân ưu, có làm lễ truy điệu trong nội bộ khá hoành tráng có báo chí của đảng cộng sản Anh, Pháp, Nga có báo chí đưa tin. 

Để lấp lỗ hỏng này bộ tham mưu đảng cộng sản nhận thấy bác Hồ đổ vấy cho báo chí thực dân, đế quốc Anh, Pháp tung tin đồn thất thiệt là kém thuyết phục nên đã phớt lờ lời kể của Hồ chủ tịch và cho ra đời chuyện sống chết của Hồ (Nguyễn Ái Quốc) phiên bản mới như sau:

“...Sau khi Tống Văn Sơ thoát khỏi Hương Cảng, luật sư Loseby vẫn chưa cảm thấy yên tâm, ông liền nghĩ ra một “diệu kế” là tung tin Tống Văn Sơ tức lãnh tụ An Nam Nguyễn Ái Quốc đã chết trong bệnh viện ở Hương Cảng.

Báo chí bắt được tin đó đã nhanh chóng cho đăng tải ngay. Chỉ mấy hôm sau tờ báo của Đảng Cộng sản Liên Xô Pravda cũng đã đăng tin buồn và Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô đã tổ chức lễ truy điệu đồng chí Nguyễn Ái Quốc tại trường Đại học Staline.

Trong buổi lễ này, có một số chiến sĩ cách mạng của ta đang có mặt tại Mạc-tư-khoa cũng tới dự và khóc thương.

Mấy hôm sau nữa, tờ Nhân đạo, cơ quan Trung ương của Đảng Cộng sản Pháp cũng đăng tin đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã mất tại Hương Cảng và trung ương đảng cộng sản Pháp cũng làm lễ truy điệu trọng thể người đồng chí đã tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp...”

Hồ Chí Minh có nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc hay không phụ thuộc nhiều vào sự sống chết của Tống Văn Sơ (Nguyễn Ái Quốc) ở nhà tù Hongkong. Do đó để đối phó với giả thuyết Hồ giả, đảng cộng sản Việt Nam tập trung nguồn lực lý luận vào việc lý giải bệnh lao có thể chữa trị được và cố ra sức vận dụng tuyên truyền chứng minh Tống Văn Sơ (Nguyễn Ái Quốc) không chết ở trong tù Hongkong, kể cả cho phép văn nô, bồi bút vạch ra tội ác, mạt sát Hồ nhưng không được đụng tới khu vực “nhạy cảm” của Hồ là Hồ Giả! Song song đó là đảng cộng sản chỉ đạo ban tuyên giáo sáng chế chuyện vượt thoát ngoạn mục của Nguyễn Ái Quốc hồi họp, gay cấn, hấp dẫn không thua chuyện trinh thám qua cuốn phim “Nguyễn Ái Quốc Ở Hongkong” nhằm cứu vãn tình thế nguy ngập cho Hồ Chí Minh - một tên tình báo cộng sản quốc tế nhập vai Nguyễn Ái Quốc thực hiện nhiệm vụ nhuộm đỏ Việt Nam đang trong tiến trình bị lật tẩy. 


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Saturday, 23 April 2016

Giá của ngưòi trí thức


 
Giá của ngưòi trí thức

Nguyễn thị Cỏ May


Ai cũng bảo trí thức là vô giá . Người trí thức vì đó cũng là vô giá, tức không thể đánh giá  cụ thể bằng con số, như bằng tiền bạc .  Nhưng khi  căn cứ trên sản phẩm của họ để nhận diện thì cũng từ đây người ta bắt đầu xếp họ theo địa vị chiếu trên, chiếu dưới . Và cũng từ đây, giá trị của người trí thức lại được tính bằng tiền .
Ở Pháp mà chắc cũng ở nhiều nước phát trìển khác, người trí thức là những sao – minh tinh - trong các cửa hàng sách, những nhà nghiên cứu khoa học hoặc những người được xí nghiệp lớn trả lương cho những lời cố vấn của họ . Họ bán sự hiểu biết để sống qua ngày hoặc để kiếm nhiều tiền .
Pháp hiện có 15 người mà tác phẩm bán được từ  237 438 quyển (kinh tế gia Thomas Piketty) cho tới 2 210 285 quyển (nhà văn Frédéric Lenoir) . Thông thường, muốn sống được bằng ngòi viết thi tác phẩm phải bán được ít lắm là 50 000 quyển / năm .

Một nét mặt trí thức Pháp ngày nay
alt


Muốn nói tới triết gia Alain Finkielkraut, gìáo sư khoa học xã hội ở Trường Bách khoa ! Trí thức pháp thường là gương mặt nổi của truyền thông . Ông Alain Finkielkraut từ hơn ba mươi năm nay phụ trách chương trình "Répliques " (Đáp lại) cho sáng thứ bảy của Đài France-Culture ( Pháp-Văn hóa)  . Khi ông đi hưu trí năm 2014, Đài Europe 1 đề nghị ông làm việc và trả lương cho ông mỗi buổi phát thanh là 800 euros . Ông từ chối vì nghĩ đủ sống với lương hưu trí giáo sư .
Cuối năm 2014, ông được bầu vào Hàn Lâm Viện Quốc gia Pháp . Tháng giêng 2016, ông nhậm chức . Được bầu vào Hàn Lâm Viện là một vinh dự lớn cho người trí thức nhưng riêng với ông, cũng là một nổi lo âu không nhỏ .
Dự lễ tấn phong làm người " bất tử " thì cũng phải giử lấy thể thống bất tử ( Theo Viện Thống kê thì thời gian " bất tử "  trung bình khoảng 15 năm) . Phải có áo cẩm bào xanh đo may, phải có thanh kiếm báu làm theo thủ công truyền thống . Hai món này đòi hỏi một số tiền không nhỏ . Không có thì không có lễ tấn phong .
Theo nhà báo Daniel Garcia, trong quyển " Coupole et Dépendance ", chiếc áo xanh giá 35 000 euros, thanh gươm giá cả tùy theo vật liệu như bằng bạc, vàng, pha lê, nạm kim cương hay không, do nhà thiết kế nổi tiếng, ..;Và giá từ 100 000 euros .
Vậy người trí thức làm sao trả chi phí này ? Thường khi được bầu, người trúng tuyển sẽ nhờ người thân, bạn bè lập ra một cái hội để quyên góp giúp giải quyết chi phí quá lớn của lễ nhậm chức đòi hỏi . Trong trường hợp trìêt gia Alain Finkielkraut, ông nhờ những bạn thân chủ xí nghiệp lớn chung lại số tiền đó cho ông .
Không có mấy trí thức được cái may mắn to lớn và trọn vẹn như ông, vừa danh dự sáng chói, vừa có bạn bè giàu giúp đở .

Trí thức và tiền bạc
alt
Không thiếu những trí thức phải " nối " hai đầu tháng cho khéo . Vì trí thức và tiền bạc vẫn là hai thế giới khó gặp nhau . Có cái này đủ thì thiếu cái kia . Người đời nghĩ rằng  giói trí thức thường không cần sự giúp đở vật chất để sống . Hình ảnh mẫu mực là triết gia Socrate .  Ở thế kỷ thứ III, sử gia Diogène Laërce cấm dùi ở Hi-lạp, từ chối tiền của môn sinh trợ cấp . Trí thức không phải trả tiền nhà, tiền ăn hàng tháng như dân chúng bình thường . Nhu cầu duy nhứt của người trí thức là sự khao khát " Chân lý " . Họ sống với Chân lý và cho Chân lý !

Nhưng thật sự người trí thức ngày nay, cụ thể, trí thức pháp, sống như thế nào ? Nên nhớ khi họ xuất hiện trên trang bìa nhựt báo hay tuần báo, hoặc họ xuất hiện trên TV, thì chính là lúc họ thâu tìền vô vì nhờ đó sách của họ sẽ bán nhiều . Chủ xí nghiệp lớn cũng mời họ cho ý kiến và trả thù lao hậu hỉn . Ông bà Clinton nói chuyện 1 giờ giá hàng trăm ngàu đô-la . Ở Pháp, Cựu Tổng thống Sarkozy mỗi lần nói chuyện cũng đòi cả trăm ngàn euros thù lao . Mắc rẻ là giá trị chênh lệch của trí thức . Và đó là cái giá của trí thức . Rất cụ thể ví đo đếm được .

Nhưng Bà Sandrine Treiner, Giám đốc Đài France-Culture, xác định lại giá trị thật của người trí thức và phủ nhận những giá trị trí thức theo số tiền người trí thức kiếm được . Theo bà, " khi người ta chọn làm người trí thức thì phải biết từ khước nếp sống xa hoa . Trí thức, không ai lại chỉ bìết làm tiền mà thôi " .
Nhà bình luận Caroline Fourest đưa trường hợp bản thân của bà ra làm điẻn hình " Bản thân tôi, tôi không thừa hưởng được gì cả, cũng không phải giới chức Đại học . Tôi chấp nhận thực tế là chưa bao giờ biết một hợp đồng làm việc vô thời hạn . Đời sống của tôi là bắp bênh" .

Ngày xưa, trí thức được những người hảo tâm giúp đở để sống mà không bận tâm lo nghĩ kiếm tiền, dành thì giờ sáng tác . Ngày nay, Nhà nước thay thế vai trò này . Đối với mọi người, có Cơ quan An Sinh xã hội . Đối với giới trí thức, có những Cơ quan chủ quản như Đại học, Trung tâm Quốc gia nghiên cứu khoa học, ...Họ làm việc theo sự hiểu biết và sở thích của họ, một cách thoải mái, vì không bị ràng buộc theo qui chế công nhơn .
Muốn vào Cơ quan Nghiên cứu hoặc Đại học, phải có bằng cấp Tiến sĩ  - chứng nhận trình độ hiểu biết cụ thể - tham dự kỳ thi tuyển . Trúng tuyển, vào làm việc ngạch tập sự, lương lối 1800 euros ( trừ các khoản) / tháng.

Hai mươi năm sau, lảnh được từ 3000 - 4000 euros / tháng . Cuối đời, lảnh được 6000 euros / tháng, với năm ba trăm euros phụ cấp .

Với mức lương như vậy, người trí thức khó sống thoải mái trong Paris . Ai cũng hiểu nhưng không ai nói ra là người trí thức Pháp làm việc, lảnh lương kém hơn ở Huê kỳ và Canada rất nhiều . Có người ở Pháp thỉnh thoảng được Đại học Mỹ hay Thụy sĩ mới dạy vài tuần, được trả 10 000 hoặc 20 000 euros . Họ có quyền làm việc này . Cũng như họ có quyền hưởng tiền tác giả của những công trình nghiên cứu của họ khi được xuất bản, từ 8 % tới 12 % trên giá bán . Một tác phẩm bán được 5000 quyển là thành công buổi đầu . Để sống được với tác phẩm thì số sách bán phải từ 50 000 quyển .

Ngoài những hoạt động như dạy học, nghiên cứu khoa học, viết sách, tham vấn, người trí thức còn làm thuyết trình viên trên du thuyền, về lịch sử, địa lý, văn hoà của lộ trình du lịch . Thù lao từ 10 000 tới 50 000 euros cho một chương trình du lịch .

Nhìn thấy mức lợi tức của người trí thức pháp quá khiêm tốn nhưng điều đó không có nghĩa là ở Pháp không có ngành nghề lương cao hơn . Có và mức chênh lệch rất lớn . Nhưng những nghề này không đòi hỏi hoàn toàn như sản phẩm trí thức .

Ký giả TV, đọc tin và lương hằng mươi ngàn / tháng . Phi công láy máy bay hành khách, học 3 năm sau Tú Tài, lương phi công phụ mới vào nghề là 3000 euros / tháng . Sau 6 tháng làm việc, lương tăng lên 6000 euros / tháng . Phi công chánh lảnh 17 000 euros / tháng .
Như vậy ngành nghề làm việc cho khu vực sanh lợi thì lương lớn . Trái lại, ngành hoạt động phục vụ giá trị nhân văn (như chơn, thiện, mỹ) thì lương kém .

Lưong chánh khách

Chuyen gia dinh giao su tre tuoi nhat Viet Nam
Ngô Bảo Châu báo cáo thành tích thi toán quốc tế với nguyên Tổng bí thư Đỗ Mười.

Nhơn viên Chánh phủ như Tổng thống, Thủ tướng, Tổng Bộ trưởng, lương phải lớn vì vận mạng đất nước nằm trọn trong tay của họ .
Lương của Tổng thống Obama là 376 800 euros / năm, của Tổng thống Hollande là 179 000 euros / năm, sau khi hạ xuống 30 % vì ngân sách quốc giá quá thâm thụt ( 255 600 euros / năm), lương của Tập Cận Bình là 1581 euros / tháng vì làm cách mạng, Thủ tướng Úc 360 400 euros / năm, Thủ tướng Anh, 106 800 euros / năm, ...
Cùng tính lương thì Thủ tướng Việt nam lảnh 17 triệu đồng / tháng, bằng lối 1000 euros / tháng (?) . Thế mà những người chức quyền ở Việt nam đều giàu có . Và mức giàu của họ vượt cả những nhà giàu ở Pháp .

Trí thức Pháp có cái giá của nó rỏ ràng . Giá trị làm ra tiền phục vụ bản thân hay giá trị đóng góp thăng hoa đất nước . Riêng ở Việt nam, trí thức không có giá trị bằng cục phân . Theo sự đánh giá của Hồ Chí Minh học được từ Mao Trạch-đông . Sự đánh giá này có giá trị thực tế . Các Cụ Trần Đức Thảo, Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Mạnh Tường, ... đều bị Hồ Chí Minh hành hạ dã man để cho họ thắm thía về giá trị trí thức . Ngày nay, nếu còn sống, chác chắn những người này cũng vẫn chưa cất đầu lên được vì tội trí thức .

Nguyễn thị Cỏ May


       

__._,_.___

Posted by: truc nguyen

Friday, 22 April 2016

Cướp vào nhà, hàng xóm xông ra, chủ nhà giữ lễ!



Cướp vào nhà, hàng xóm xông ra, chủ nhà giữ lễ! 
 Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Bùi Tín
18.04.2016 

Tình hình biển Đông vẫn căng thẳng. Nét mới nhất của tình hình là bành trướng vẫn tỏ ra hung hăng nhưng rõ ràng ở trong tình trạng bị động đối phó.

Từ tháng 3, trong cuộc họp về Hạt nhân quốc tế ở Washington, Tập Cận Bình đã cố tỏ ra cứng rắn khi gặp Tổng thống Barack Obama, cho rằng vấn đề Biển Đông là vấn đề của khu vực và thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Trung Quốc, các nước ở xa không nên can thiệp. Phía Hoa Kỳ trả lời rõ rằng đây là vấn đề quốc tế hệ trọng liên quan đến thông thương hàng hải toàn thế giới. 

Sang tháng 4, tình hình găng thêm. Trung Quốc không những tiếp tục mở rộng các đảo nhân tạo, còn xây dựng thêm doanh trại, nhà cửa , đặt thêm ra đa, dựng thêm đèn biển, đưa dân du lịch đến đảo để bình thường hóa sự chiếm lĩnh phi pháp của chúng. Đặc biệt nghiêm trọng là gần đây chúng leo thang rõ rệt đưa thêm máy bay chiến đấu, trực thăng vũ trang và tên lửa phòng không vào với số lượng chưa từng có, còn vũ trang cho ngư dân TQ được gọi là dân quân trên biển thâm nhập vùng biển ta. Mới đây chúng cho 5, 6, rồi 16 máy bay chiến đấu J-11 ra đảo Phú Lâm, tăng quân đáng kể. Vậy mà Tập Cận Bình dám khẳng định với Tổng thống Obama là TQ không quân sự hóa vùng này.

Mặt khác bành trướng Bắc Kinh tỏ ra rất lo sợ bị các cường quốc châu Á, Liên Âu, Úc và Hoa Kỳ lên án, bị vạch mặt trên diễn đàn quốc tế, còn cho hàng loạt tàu chiến, tàu khu trục tuần tiễu vào sát các đảo nhân tạo, thậm chí vào phía trong 12 hải lý của các đảo này.

Chúng có nhiều lý do để lo sợ, thậm chí hốt hoảng. Chúng rất lo là Philippines tiếp tục kiên quyết đưa vụ biển Đông ra trước Tòa án Trọng tài Quốc tế ICA của Liên Hiệp Quốc tại La Haye ( Hà Lan). Chúng đặc biệt lo là Việt Nam, Malaysia, Indonesia có thể theo gương Philippines đưa đơn kiện chúng ở Liên Hiệp Quốc. Chúng yên lòng khi Liên Âu đang gặp khó khăn lớn về dân tỵ nạn đến từ Bắc Phi có thể không quan tâm đến các vấn đề Biển Đông, nhưng Liên Âu đã thay đổi thái độ.

Trung Quốc cũng đang bị khủng hoảng chưa từng có về kinh tế tài chính, gặp khó khăn gay gắt ở Hồng Kông và Đài Loan nên cố dấy lên chủ nghĩa dân tộc, danh dự dân tộc, đoàn kết dân tộc.
Đã vậy, họa vô đơn chí: Trong khi Tập Cận Bình đang lo đề cao nhân cách, đạo đức và uy tín cá nhân thì cuốn sách ‘’Sáu cô tình nhân của Tổng Bí thư’’ xuất hiện cùng vụ rửa tiền lên đến 2 tỷ đôla của ông và gia đình bị hồ sơ “Panama Papers” phanh phui gây nên cuộc khủng hoảng niềm tin ở lãnh đạo trong đảng CS và trong nhân dân TQ.

Tại Hội nghị về Hạt nhân Quốc tế ở Washington vừa qua, quan hệ căng thẳng giữa Tập Cận Bình và Tổng thống Obama hiện rõ cũng về vấn đề Biển Đông. Họ Tập cho rằng đó là vấn đề thuộc chủ quyền của TQ, của quan hệ các nước trong khu vực, Hoa Kỳ không nên xen vào. Tổng thống Obama bác bỏ quan điểm đó , cho rằng vấn đề Biển Đông và Hoa Đông liên quan đến cuộc sống của mọi quốc gia trên 2 vùng biển rộng lớn của giao thông trên biển toàn thế giới, nên đó là những vấn đề quốc tế cực kỳ hệ trọng.

Đến Hội nghị ngoại trưởng 7 nước G7 ( gồm có Anh, Pháp, Ý, Đức, Canada, Hoa Kỳ, Nhật Bản ) vừa diễn ra ở Hiroshima, TQ rất lo vấn đề Biển Đông sẽ được nêu lên, nên đã nhắn trước qua ngoại trưởng Anh Hammond rằng G7 không nên bàn về Biển Đông, vì như thế sẽ làm tình hình thêm phức tạ, rằng TQ kiên quyết chống lại sự can thiệp đó, và rằng vấn đề này sẽ được giải quyết ổn thỏa qua các cuộc hội đàm song phương.
Thế nhưng Hội nghị G7 đã diễn ra trái hẳn với ý muốn của Bắc Kinh. Vấn đề Biển Đông trở thành mấu chốt của hội nghị, cùng với vấn đề chống khủng bố quốc tế. Trung Quốc đùng đùng nổi giận khi Hội nghị ra Tuyên bố về vấn đề biển Đông “phản đối mạnh mẽ mọi hành động khiêu khích, cưỡng ép, đe dọa làm thay đổi nguyên trạng, làm gia tăng căng thẳng trong khu vực’’. 

Bản tuyên bố còn nói đến việc Tòa án Trọng tài của Liên Hiệp Quốc có thể sẽ xét xử hành động quá đáng ở Biển Đông của Trung Quốc. Bắc Kinh giận dữ đáp trả bằng cách tức tốc triệu tập các đại diện của 7 nước trên để phản đối. Nhưng Thủ tướng Shinzo Abe, ngoại trưởng Fumio Kishida cùng Bộ trưởng Quốc Phòng Nekatani của Nhật Bản tỏ ra rất cứng rắn. Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Ash Carter, cùng Đô đốc Harry Harris Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương luôn có mặt tại đây, dự lễ thành nhóm chiến đấu đặc biệt quanh Hàng không Mẫu hạm Stennis, mang tên ‘’Stennis Strike Group’’, mở rộng căn cứ không quân Clark gần thủ đô Manila của Philipines, đưa đến đây ban đầu 5 chiếc máy bay A-10 Thunderbolt, một số trực thăng vũ trang cùng 200 nhân viên quân sự. Philippies sẽ cho phép Hoa Kỳ sử dụng thêm 4 căn cứ quân sự khác. 

Ngũ giác đài tuyên bố đây là khối tứ cường châu Á liên minh quân sự với nhau gồm Hoa Kỳ, Nhật Bản, Philippines và Ấn Độ, thực hiện Chiến lược cân bằng lực lượng ở châu Á để đối phó với âm mưu bành trướng của TQ. Trong khi đó, Nhật Bản và Ấn Độ sẽ cùng Úc lần lượt cho tàu quân sự tuần thám trong vùng biển quốc tế ở châu Á – Thái Bình Dương, không loại trừ một vùng nào

Đi cùng hướng ấy, Liên Âu gồm 27 nước châu Âu và Malaysia cùng Inđônésia ở Đông Nam Á cũng đang có hướng phối hợp với Hoa Kỳ và các nước châu Á trên đây, theo chiến lược ngăn chặn sự bành trướng của TQ cộng sản, không thể chậm chân nguy hiểm.

Việt Nam lẽ ra phải vui mừng vô hạn trước những diễn biến to lớn, thuận lợi trên đây để thoát Trung một cách an toàn, đúng thời cơ. Lẽ ra chính quyền mới lập nên phải hân hoan đón nhận những tin tức mới rất thuận lợi trên đây khi bọn bành trướng gặp vô vàn vấn đề bế tắc, từ kinh tế tài chính đến nội trị xã hội, quốc phòng ngoại giao. Thế nhưng họ đang còn hục hặc đấu tranh phe nhóm, cho nên người phát ngôn Bộ Ngoại giao ra tuyên bố rất nhạt nhẽo về Tuyên bố của hội nghị các ngoại trưởng G7. 

Lê Hải Bình hoan nghênh chung chung, không một lời nói rõ về những mưu đồ và hành động uy hiếp, đe dọa của Trung Quốc làm thay đổi hiện trạng và quân sự hóa cả khu vực. Trong khi các nước ở xa như Canada, Úc, Nhật Bản, Hoa Kỳ đưa ra những tuyên bố cứng rắn xưa nay chưa từng có, như: ‘’kiên quyết phản đối’’, ‘’lên án mạnh mẽ’’, đồng thời điều động lực lượng, cùng nhau tập trận chung, thì VN, nước ở trong cuộc, bị đe dọa, xâm lược nhiều nhất, lại tỏ ra nhũn như con chi chi, thấp giọng hơn nhiều so với các nước khác. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hà Nội không dám nói đến điều Bắc Kinh rất sợ là kiện Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài Quốc tế, như Philippines đang làm.

Chúng ta hiểu đây là lập trường của Bộ Chính trị và ông Tổng Trọng trước sau vẫn bị Mật ước Thành Đô giữ làm con tin. 

Đó là thái độ ứng phó chẳng khác nào khi kẻ cướp xuất hiện, hàng xóm xông ra chống cự, thì chủ nhà lại lễ phép cúi đầu mời chúng vào nhà.

Đến cuối tháng 5, Tổng thống Obama sẽ tham dự một cuộc họp cấp cao mở rộng của khối G7 tại Nhật Bản, sau đó ông sẽ ghé thăm Việt Nam. Đây sẽ là cuộc sát hạch cực kỳ nghiêm khắc đối với Bộ Chính trị mới và dàn lãnh đạo mới, trước 90 triệu nhân dân Việt Nam. Để xem ông Tổng Trọng và Bộ Chính trị do ông dựng nên cuối cùng sẽ chọn con đường nào: con đường Bắc thuộc tối tăm mù mịt, hay dám xoay trục một cách quả đoán, dứt khoát đi vào đại lộ Dân chủ Văn minh của thời đại, tạo nên cuộc đột phá lịch sử, tạo nên sức bật phi thường của dân tộc đoàn kết trên con đường phát triển đầy triển vọng.

http://www.voatiengviet.com/content/cuop-vao-nha-hang-xom-xong-ra-chu-nha-giu-le/3290624.html


TIN ĐẶC BIỆT VỀ HỒ CHÍ MINH : Báo đảng CSVN xác nhận Nguyễn Ái Quốc bị ám sát năm 1932.



From: Mien Tran 
*** TIN ĐẶC BIỆT VỀ HỒ CHÍ MINH ...

    ****  Đã có 2 người mang đội cái tên giả hiệu , bí danh Hồ Chí Minh : -- Người thứ nhất là Nguyễn Ái Quốc , tức Nguyễn Tất Thành , con trai của cụ Nguyễn Sinh Sắc , người gốc quê ở Nam Đàn , tỉnh Nghệ An , Việt Nam .... Nguyễn Ái Quốc , tức Nguyễn Tất Thành  đã bị chết tiêu ra tro bụi năm 1932 .... Liền ngay sau đó thì Mao trạch Đông đã cho một tên Tàu Chệt , hạ bộ , đầy tớ của hắn là Hồ tập Chương tức Hồ Quang mang đội lấy cá tên giả hiệu , bí danh Hồ Chí Minh , tập và học nói tiếng Việt giống như các người Hoa , người Minh Hương ở Chợ Lớn , Sài Gòn và Móng Cáy , Quảng Ninh , Việt Nam ..... 

Mao trạch Đông dùng Hồ Chí Minh thứ hai ( Hồ tập Chương , Hồ Quang ) để thay thế cho Hồ Chí Minh thứ nhất để âm mưu đánh lừa nhân dân Việt Nam và để tuân hành , thực hiện các âm mưu đen tối , độc ác , gian trá , lọc lừa của  Đảng Cộng Sản Trung Quốc nhằm mục đích biến toàn thể Nam -Trung-Bắc Việt Nam thành các đất đai , sơn hà xã tắc của Trung Quốc ......!!!!!!!!! 

Và dĩ nhiên Hồ tập Chương , Hồ Quang phải nhận lệnh truyền của Mao trạch Đông trong các kế hoạch âm thầm , kín đáo của Đảng  ăn cướp , giết người Cộng Sản Trung quốc trong mọi điều , mọi sự , mọi chủ trương , mọi đường lối , mọi chính sách do  Mao trạch Đông điều khiển , ra lệnh và cai trị toàn thể đất nước và dân chúng Việt Nam  từ sau năm 1932 cho đến ngày nay ......... 

Chính các lãnh đạo của Cộng Sản Bắc Việt như Lê Duẩn , Trường Chinh , Võ nguyên Giáp , Phạm văn Đồng , Nguyễn văn Linh , Lê đức Anh cũng  đã nói và tuyên bố rõ ràng với các bộ đội Cộng Sản và dân chúng rằng : -- " Chúng ta đánh  , đánh Mỹ và đánh Ngụy , đánh VN Cộng Hòa là đánh cho Trung Quốc , đánh cho Mao trạch Đông !!!!!!! " !!!!!!!!!!! ........ Và Phạm văn Đồng đã ký các Công Hàm dâng hiến và bán các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Cộng Sản Trung Quốc !!!!!!!! ....


From:    Ngoc tram nguyen
Sent: Sunday, April 17, 2016 9:42 PM
Subject:  ***   TIN ĐẶC BIỆT
VỀ HỒ CHÍ MINH 


  Tin đặc biệt : Báo đảng CSVN xác nhận
 Nguyễn Ái Quốc bị ám sát năm 1932.


Thế là cái xác đang được thờ cúng tôn vinh ở lăng Ba Đình là của thằng ba Tầu Hồ tập Chương đúng như như đã được một người Đài Loan tố cáo trước đây .
Báo điện tử ĐCSVN ngày 15 /7 /2015 đã bạch hóa như dưới đây . Vậy còn chờ gì nữa mà không phá tan cái lăng này đi

Sự thật về nhân vật Hồ Chí Minh đã được phơi bầy trước ánh sáng.
Báo điện tử của đảng CSVN đã xác nhận Nguyễn Ái Quốc ‘đã bị ám sát vào giữa năm 1932’ tại Hồng Kông.
Được biết, tác giả đã viết ra văn kiện trên chính là ông Hà Huy Tập, tổng bí thư đời thứ 3 của đảng cộng sản Việt Nam,
nhiệm kỳ 1937-1938, bị Pháp xử bắn năm 1941.
Người thay thế ông Nguyễn Ái Quốc chính là Hồ Quang trong ‘quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc’
tức Hồ Tập Chương, chính là Hồ chí Minh sau này và thân xác vẫn còn nằm trong lăng mộ tại Ba Đình Hà Nội.
Như vậy, đảng cộng sản hiện đang ướp xác và cúng bái ai trong lăng Ba Đình?
Phải chăng đó là một trùm gián điệp hoàn hảo nhất của Trung Cộng ??

Báo đảng xác nhận Nguyễn Ái Quốc

"bị ám sát vào giữa năm 1932"

image
"Đồng chí Nguyễn ái Quốc, đã bị ám sát vào giữa năm 1932 trong các nhà tù địa ngục của Hồng Công", theo tài liệu đăng trên báo điện tử đảng cộng sản.
Một văn kiện quan trọng của đảng cộng sản thừa nhận rằng nhận vật Nguyễn Ái Quốc ‘đã bị ám sát vào giữa năm 1932’ tại Hồng Kông.
Điều này được viết rất rõ trong tập 4, văn kiện đảng toàn tập, tại bài ‘Kỷ niệm ba năm ngày thành lập Đảng cộng sản Đông Dương’:
“Đảng Cộng sản Đông Dương vừa được thống nhất vào đêm trước của cuộc bãi công có tính chất khởi nghĩa của các phu đồn điền Phú Riềng, bởi ba nhóm cộng sản của Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ dưới sự lãnh đạo của người sáng lập của nó là đồng chí Nguyễn ái Quốc, đã bị ám sát vào giữa năm 1932 trong các nhà tù địa ngục của Hồng Công”.
Được biết, tác giả đã viết ra văn kiện trên chính là ông Hà Huy Tập, tổng bí thư đời thứ 3 của đảng cộng sản Việt Nam, nhiệm kỳ 1937-1938, bị Pháp xử bắn năm 1941.

image
Tài liệu này hiện đang nằm tại kho lưu trữ trung ương đảng và được website báo điện tử đảng cộng sản Việt Nam đăng tải vào ngày 10/6/2003.
Trang web dangcongsan.vn là cơ quan ngôn luận chính thức của trung ương đảng cộng sản Việt Nam.

image
Tổng biên tập tờ báo này là ông Đào Ngọc Dũng, sinh năm 1956, cựu uỷ viên ban biên tập báo

Featured post

Lisa Pham Vlog -21/5/2026/Vấn Đáp official-22/5/2026

My Blog List