Việt Nam






Sunday, 16 August 2015

Ẩn ý trong thông điệp của Hoa Kỳ gởi NPT qua hai câu thơ Kiều

  
---------- Forwarded message ----------
From: giaon tran

 

        n ý trong thông đip ca Hoa K gi NPT qua hai câu thơ Kiu

http://baomai.blogspot.com/
Truyn Kiu còn thì tiếng Vit còn,
Tiếng Vit còn thì người Vit còn.

Mấy trăm năm trước, cụ Nguyễn Du viết truyện Kiều để nói lên tâm trạng Hoài LÊ của mình: Dầu có tang thương biến đổi, nhưng vẫn như nàng Kiều, dầu cho cuộc đời có phong trần, ba chìm bảy nổi, vẫn mang hoài hình bóng người yêu :

image
Cái thu ban đầu lưu luyếy,
Nghìn năm ai d đã quên nhau ?

Cụ Nguyễn Du chắc không ngờ rằng mấy trăm năm sau, Phó Tổng Thống Hoa Kỳ Joe Biden lại mượn lời thơ của cụ để vừa KÍN ĐÁO vừa VẠCH RÕ đường đi nước bước cho Việt Nam ngày mai .

Sau khi TBT.NPT gặp TT Obama trình bài mọi lẽ và chắc chắn là hứa hẹn, cam kết không tráo trở ...( vi tráo trở là nghề của CS mà…)

Đại sứ Pháp, ông Merillon đã viết : CS gạt người ta được 2 lần, nhưng không gạt nỗi lần thứ 3 ?  CS đã gạt MỸ ( 1 lần ) qua Hiệp định Geneve ... ( 2 lần ) qua hiệp định PARIS... và bây giờ lần thứ 3 . Để coi CS còn gạt được Mỹ nữa không?

image
Có đôi khi tưởng rằng GẠT được thiên hạ, chớ có biết đâu vì thời thế nào đó, thiên hạ để cho tưởng mình bị gạt, nhưng họ KHOÁI trong tâm, vì có lợi nhiều hơn ... Đó là trò đời ... trò chính trị ...?

Chiều hôm đó, trong dạ tiệc, trước dự trù lối 30 người, sau đó tăng lên trên 230 người ... Như vậy cho thấy sự cam kết ban sáng đã làm vừa lòng chủ nhân, nên tiệc chiều mở rộng để chuyển một THÔNG ĐIỆP cho TBT.NPT và Phái Đoàn CS.

Phó TT Mỹ khi nâng ly đã ngâm hai câu KIỀU:

http://baomai.blogspot.com/
" Tri còn để có hôm nay "
" Tan sương ngoài ngõ, vén mây gia tri"

Khách VC nghe khoái quá, tưởng rằng ông này muốn lấy cảm tình, tạo thiện cảm với khách Việt nên ngâm thơ Việt ... vỗ tay hoan hô vang dội.....

Không biết cá nhân TBT. NPT và ông Bộ trưởng Ngoại Giao có hiểu được ẩn ý của Hoa Kỳ qua hai câu Kiều này không ?

Đây là một THÔNG ĐIỆP xác định những cam kết buổi sáng ... vừa kín đáo, vừa rõ ràng ... cho ĐCSVN !

" Trời còn để có hôm nay " :  Đây là cơ hội  DUY NHẤT mà ngày nay Mỹ dành cho ĐCSVN.

" Tan sương đầu ngõ ":  VN mà nắm lấy cơ hội này thì biên giới của VN được  " tan sương "  không lo sương tuyết, ướt át nữa, không có ai còn dám Xâm Lăng nữa...

"Vén mây giữa trời ": Dân VN sẽ được có đời sống tươi sáng, trời trong, mây sáng, một hứa hẹn rõ rệt được vẽ ra trước mắt: Đó là TTP... ???

Tôi xin KHÂM PHỤC những người cố vấn cho Phó TT Mỹ ... đã hiểu rất sâu sắc văn hoá VN, và trong 3,256 câu Kiều, đã chọn ra 2 câu vừa kín đáo, vừa rõ rệt để gởi một THÔNG ĐIỆP kết thúc cuộc thăm viếng.

Với hai câu thơ Kiều này, Cụ nguyễn Du lại một lần nữa đi vào lịch sử VN, không chỉ là thuần túy Văn Hoá mà còn cả Ngoại Giao nữa.  

Nội 6 chữ :  " Trời còn để có hôm nay " phải được hiểu rằng Kim Trọng đã biết nàng Kiều, rách te, rách tước rồi ... như CSVN ngày nay, hết đường sống rồi, đã tới bước cùng rồi như Kiều vậy... nhưng vẫn: để có hôm nay !!! Và hứa hẹn rõ ràng: nắm được cơ hội này thì mới:" Tan sương ngoài ngõ,  Vén mây giữa trời ".

XIN ĐỪNG ĐỂ MẤT CƠ HỘI.

Nếu NPT hiểu thấu ý nghĩa sâu xa nhưng KÍN ĐÁO này thì nên mượn hai câu tiếp để đáp lời MỸ:

" Hết li, khôn l chi li "
" Cúi đầu nàng nhng ngn dài th than ...  "

Than rằng:

image

   - Đi với Tàu thì còn Đảng ...  mà MẤT NƯỚC ..
   - Đi với Mỹ thì mất Đảng ... mà CÒN NƯỚC ..

Ông TRỌNG ơi... hay Ai Đó ... CHỌN CON ĐƯỜNG NÀO  ???




L.V. Lưu



Friday, 14 August 2015

Một Cố gắng Vô vọng

 
Dẹp cờ búa liềm thì hết nhức đầu.

On Wednesday, August 12, 2015 8:56 PM, Giang Duc Nguyen <> wrote:



From: thoi nguyen
Date: 2015-08-12 15:31 GMT-04:00
Subject: FW: Một Cố gắng Vô vọng
To: Giang Duc Nguyen


 


Thứ Tư, 12.08.2015 17:15 

Khách Việt phẫn nộ khi ghé 'Ngôi nhà VN' tại Expo 2015

Trung Hiếu 
Cứ tưởng mình may mắn khi tới Ý du lịch trùng với thời gian diễn ra Triển lãm Expo 2015 ở Milan với gần 200 quốc gia và tổ chức quốc tế tham gia. Nhưng khi tận mắt chứng kiến những gì diễn ra trong ‘Ngôi nhà Việt Nam’ ở triển lãm bà N.T.O, Hiệu trưởng một trường quốc tế ở TP.HCM, cảm thấy thất vọng khiến bà phải ví như ‘nỗi nhục quốc thể ở Milan’.
Ẩm thực như suất ăn công nghiệp

Trao đổi với PV Thanh Niên chiều 11.8, bà O. cho biết gia đình bà đã thăm Ý gần 10 ngày. Trong ngày cuối cùng, thay vì đi thăm Venice như kế hoạch, gia đình bà đến Expo 2015 tại Milan. Ý tưởng này xuất phát khi gia đình bà nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng của Việt Nam chen vai cùng cờ của các quốc gia khác trên khắp các đường phố của Milan và các poster quảng bá cho Expo 2015.
Bà O. cho hay khi vừa đặt chân đến triển lãm, gia đình bà tìm bằng được ”Ngôi nhà Việt Nam” để thăm trước tiên. Nhưng ngay khi vừa tìm được “một góc quê hương” ở đây, lập tức bà và mọi người đã phải hối tiếc về sự háo hức, hăm hở của mình. Hơn cả thế, đó còn là cảm giác vô cùng thất vọng và xấu hổ cho đất nước.
Theo đó, khu vực của Việt Nam giống như một gian hàng xén trong chợ. Không có được một lá cờ cắm tại đây, ngoài lá cờ treo dọc của ban tổ chức phía trước để giới thiệu khu vực của từng quốc gia theo quy định chung. Cũng không có một tấm bảng nào để giới thiệu các thông tin tổng quan về đất nước.
Tầng trệt trưng bày lèo tèo một vài sản phẩm được giới thiệu là gốm Bát Tràng và sơn mài của Từ Sơn (Bắc Ninh). Một số bình, lọ giả cổ, tượng nghê… với vài thông tin giới thiệu chung chung, không rõ nguồn gốc. Một sân khấu nhỏ trưng bày vài loại nhạc cụ dân tộc.
Khu vực ẩm thực phía sau bán vài món ăn không phải là đại diện ẩm thực Việt Nam và chế biến dở chưa từng thấy. Gia đình bà O. gọi thử các món phở xào, miến xào, gỏi cuốn, bún thịt bò xào Nam bộ, gà chiên tẩm bột, mỗi thứ một phần mà ăn không hết bởi các nguyên liệu đã kém phẩm chất mà hương vị thì như kiểu của các suất ăn công nghiệp.
Khu ẩm thực thiếu những “đại diện ẩm thực” tinh tế và hấp dẫn của Việt Nam như phở, bánh cuốn, bánh xèo, hủ tiếu, bánh canh, miến gà, chả lụa, bánh chưng, bánh giò, chè ba miền…

Nhân viên lãnh đạm, thờ ơ
Đi lên tầng một trong gian hàng Việt Nam, bà O. lại thêm cảm giác thất vọng và xấu hổ ê chề. Ngoài vài chiếc ti vi nhỏ xíu tua đi tua lại những đoạn phim quay sẵn về các thắng cảnh ở đất nước Việt Nam mà chẳng ai buồn xem, toàn bộ khu vực này tập trung bày bán đủ các loại hàng hóa tạp nham như quần áo, thiệp xếp tay, hũ, lọ sơn mài, nón lá, túi xách…
Độ phong phú, tinh xảo của các mặt hàng thủ công mỹ nghệ hay quần áo ở đây còn thua xa những sản phẩm ở một sạp hàng bình thường của bà con tiểu thương tại chợ Bến Thành (TP.HCM).
Đáng ngạc nhiên là một vài bộ trang phục nam, nữ trưng bày trên các mannequin (giống như người mẫu – PV) lại toàn là kiểu áo Tàu. Có một bộ trang phục áo dài duy nhất thì cũng không phải là tà áo dài truyền thống của Việt Nam mà là kiểu áo dài cách tân với nút Tàu theo kiểu xường xám.
Theo bà O., gian hàng của tất cả các nước đều được chăm chút rất chu đáo để thể hiện bộ mặt quốc gia. Các nước lớn như Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Đức, Nhật có khu trưng bày hoành tráng, lộng lẫy. Những nước “bằng hoặc dưới level” với Việt Nam trong khu vực ASEAN như Lào, Myanmar, Campuchia, Indonesia, Thái Lan… thể hiện cực kỳ trang trọng và kiêu hãnh bản sắc văn hóa của đất nước mình thông qua các gian trưng bày.
Càng đi xem, bà O. càng choáng ngợp với sự phô trương muôn vẻ về văn hóa, đất nước và con người của các quốc gia trong Expo 2015 và lại càng thấy thất vọng cho gian hàng Việt Nam.
Chưa hết, bà O. còn cảm nhận sự không nhiệt tình, thậm chí là thờ ơ của nhân viên Việt Nam tại Expo 2015. Trong Expo có bán các cuốn hộ chiếu (passport) để khách thăm viếng mua và khi đến “thăm” nước nào thì xin đóng dấu vào đó để làm kỷ niệm. Thấy các con thích thú, bà O. mua cho con hai cuốn để đi xin dấu các nước.
Các con bà khoe đã xin được 38 con dấu, nhưng phàn nàn là đến Việt Nam thì cô tiếp tân ngồi ở đó lạnh lùng nói với các cháu tự cầm dấu đóng đi. Trong khi đến nước nào, các con bà cũng được nhân viên vồn vã chào hỏi, đóng dấu và còn cảm ơn.
Tận mắt bà O. còn chứng kiến vài vị khách nước ngoài cầm passport ghé lại gian hàng Việt Nam, thấy con dấu nằm chỏng chơ sẵn trên mặt quầy, đành tự lấy đóng vào cuốn hộ chiếu rồi đi ra.
“Ngày cuối cùng ở Ý hóa ra lại làm cho cả nhà cảm thấy thật nặng nề và buồn bã. Biết vậy tới thăm Venice còn hơn. Tự nhiên hăm hở đi cái Expo Milan 2015 làm chi để rồi bây giờ về ôm một cục tức mà đầu thì đau như bị ai vừa cầm búa nện vào. Càng nghĩ, càng thấy đau. Và tức. Và nhục”, bà O. chia sẻ với tâm trạng đầy sự thất vọng.

Cục trưởng Cục Hợp tác quốc tế: “Triển lãm Việt Nam đang làm rất tốt”
Sáng 12.8, trao đổi với PV Thanh Niên, ông Phan Đình Tân, Chánh văn phòng kiêm người phát ngôn của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch, cho biết gian hàng triển lãm Việt Nam ở Expo 2015 được giao cho Cục Hợp tác quốc tế và Công ty cổ phần Trung tâm hội chợ triển lãm Việt Nam (VEFAC) phối hợp thực hiện. Ông Tân đề nghị chúng tôi hỏi hai nơi này sẽ có thông tin đầy đủ, chính xác hơn.
Ông Vũ Ngoạn Hợp, Tổng giám đốc VEFAC, cho biết ông vừa về nhận công tác ở công ty hơn 1 tháng. Cho nên mọi thông tin về gian hàng triển lãm Việt Nam ở Expo 2015 hiện nay vẫn được giao cho ông Trần Văn Tân, nguyên Tổng giám đốc VEFAC. Ông Tân dù đã nghỉ hưu nhưng Bộ Văn hóa Thể Thao và Du lịch vẫn ký thêm hợp đồng và giao nhiệm vụ làm trưởng đại diện Việt Nam ở Expo 2015 ở Milan. Đến tháng 10.2015, ông Tân mới chính thức nghỉ.

“Do VEFAC chỉ là đơn vị phối hợp thực hiện nên mọi thông tin ở Expo 2015 được báo có thẳng về Bộ. Tôi vẫn nhận được thông tin nhưng chỉ là báo cáo mang tính chất hành chính là hoạt động vẫn diễn ra bình thường”, ông Hợp nói.
Trao đổi với PV Thanh Niên, ông Nguyễn Trùng Khánh, Cục trưởng Cục Hợp tác quốc tế, cho biết ông đang đi công tác nước ngoài nên mọi việc về nước trao đổi.
Trước câu hỏi có phản ánh về sự nhếch nhác, không chuyên nghiệp của gian hàng triển lãm Việt Nam ở Expo 2015, ông Khánh đáp ngắn gọn: “Tôi không biết đó là phản ánh của bạn đọc nào. Tôi chỉ biết triển lãm của Việt Nam ở Expo 2015 đang làm rất tốt”.
Sau đó PV Thanh Niên liên lạc lại với ông Tân để trao đổi thêm nhưng không được.

Báo Thanh Niên từng nêu sự yếu kém
Expo 2015 diễn ra tại Milan (Ý) từ ngày 1.5 đến 31.10.2015, với chủ đề “Nuôi sống hành tinh, năng lượng cho cuộc sống”. Do 5 năm mới được tổ chức một lần nên triển lãm lần này được tổ chức rất quy mô, hoành tráng,  quy tụ gần 200 quốc gia và tổ chức quốc tế, tập đoàn tham dự. Đây được coi là cơ hội lớn cho việc quảng bá ẩm thực, du lịch và giới thiệu hình ảnh quốc gia ra thế giới.
Tuy nhiên với những gì đang diễn ra, có thể thấy đại diện Việt Nam ở Expo 2015 đã làm không tốt việc quảng bá văn hóa, ẩm thực Việt.
Trước đó, ngày 6.6, khi triển lãm diễn ra hơn 1 tháng, báo Thanh Niên đã có bài viết “Ngôi nhà VN tại Expo 2015 ‘chẳng có gì để xem’: Đề án một đằng, làm một nẻo”, trong đó nêu rõ nhược điểm của khâu ẩm thực, quảng bá của Việt Nam tại Expo 2015. Được biết, tổng kinh phí đầu tư cho việc quảng bá của Việt Nam tại Expo lần này lên tới 57 tỉ đồng.
Ngày 5.8, trên trang web của Hội Sinh viên Việt Nam ở Milan, tác giả Hoàng Phạm đã có bài viết cảm nhận về Expo 2015 sau 2 ngày tham quan. Tác giả cho biết trong khi tòa nhà triển lãm các nước Kazakhstan, Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE), Hàn Quốc, Trung Quốc… tổ chức rất chuyên nghiệp thu hút nhiều khách tham quan thì tòa nhà Việt Nam đìu hiu khách do tổ chức thiếu chuyên nghiệp.
Đơn cử như cách sắp xếp khung giờ cao điểm phục vụ khách tham quan của tòa nhà Việt Nam. Nếu khách không đi vào trong ba khung giờ cao điểm là 11 giờ, 15 giờ, 18 giờ thì tham quan gian hàng Việt Nam như đang đi vào một hội chợ mua bán hàng thủ công mỹ nghệ vì không có chương trình biểu diễn nghệ thuật đặc sắc để xem.
Với việc xếp khung giờ như thế, nếu khách đi vào buổi tối thì không có gì để xem, may ra có thể mua đồ để ăn là hết. Chưa kể đồ ăn Việt Nam nghèo nàn, không thể hiện bản sắc phong phú của ẩm thực Việt. Thế nên không có hàng khách nào xếp ngoài cửa gian hàng Việt Nam.
“Một điều đáng phê bình mà mình chứng kiến là cô nhân viên nhà hàng tuy mặc áo dài nhưng với đôi dép vứt ngay giữa lối đi ngồi bệt xuống đất húp tô bún ăn xộp xoạp. Sao nó lại có thể diễn ra trong một dịp Expo trang trọng như vậy được cơ chứ. Xin cô hãy hành xử văn minh giữa xứ người vì hằng ngày có hàng ngàn con người tới tham quan các gian hàng và vô tình thăm gian hàng Việt Nam. Mình đi qua chỉ muốn cúi mặt thật thấp vì nhục nhã”, Hoàng Phạm viết.

Envoyé de mon iPad

Le 12 août 2015 à 07:04, Chi Do <> a écrit :


Truyện Vui Ngắn:

Một  Cố gắng Vô vọng

Việt xem song tờ báo, ngẩng mặt lên, đã thấy đồng hồ chỉ 8 giở 45. Anh vội vàng đứng lên, quơ lấy cái gậy 4 chân, rồi thong thả ra khỏi nhà.

Anh giữ thói quen, mỗi sáng phải ra đường đi bộ nửa tiếng. Thói quen này là từ khuyến cáo của ông bác sĩ thần kinh chăm sóc cho anh từ ngày anh bị tai biến mạch máu não (stroke) cách đây 7 năm. Anh đã tiến bộ khá nhiều: từ mấy tuần nằm liệt giường, qua mấy tháng ngồi xe lăn, mấy năm đẩy xe 4 chân để di chuyển, đến bây giờ chống gậy 4 chân ra đường đi bộ nửa tiếng.

Đường đi bộ của Việt là đường vỉa hè trước nhà dài khoảng bốn năm trăm mét. Anh tính ra đi bốn vòng, chầm chậm, cũng đủ nửa tiếng rồi. Bước đi của một ông già trên 80 như Việt cũng chỉ đến thế thôi, chưa kể đến chuyện lâu lâu anh phải đứng dừng lại, nghỉ ngơi, gậy 4 chân để đứng cạnh người,  cho chân trái rất yếu của anh khỏi lê lết trên đường.

Vừa đi anh vừa nghĩ: Ông Khổng Tử, một nhà hiền triết ngày xưa chỉ nghĩ được đến 70 tuổi là hết: Tam Thập nhi Lập. Tứ Thập nhi Bất hoặc, Ngũ Thập nhi Tri Thiên mệnh, Lục Thập nhi Nhĩ Thuận. Thất Thập tùng Tâm sở Dục, bất Du Cù.

Thế còn Bát Thập thì ra sao? Nhi gần đất xa trời. Thôi thì  ta cứ Tri Ác mạc Tác, Tri Thiện phụng Hành là được rồi.

Vỉa hè trước nhà anh tráng xi măng, một bên là đường nhựa cho xe hơi chạy, một bên trồng cỏ ướt. Việt nhận thấy rằng, mổi sáng ra khi mặt trời vừa lên, nắng ấm trải xuống vườn cỏ là có một số ốc sên từ cỏ bò ra, con to con nhỏ đủ loại. Chúng để lại những vết bò ươn ướt trông khá rõ. Mỗi lần trông thấy, Việt lại dừng lại, để cây gậy 4 chân đứng bên cạnh. Anh thong thả cúi xuống nhặt con ốc sên, nếm nó sâu vào vườn cỏ, mà nghĩ rằng:  "Mày bò ra đây, dễ chết lắm, người ta sẽ dẫm phải mày, hay nhiều con chim sẽ xà xuống, tha mày đi".

Một lần, Việt đang làm việc này thì có một bà già Mỹ đi tới. Bà này ở cách nhà Việt không xa, hàng ngày cũng dắt chó đi bộ quanh vùng. Trông thấy anh nhặt ốc sên, bà già Mỹ nói: "Tôi rất ghét mấy con ốc sên chết tiệt này, chúng ăn phá vườn rau của tôi. Mỗi lần thấy con nào bò ra là tôi phải dẫm cho nó chết". Việt chỉ biết cười trừ. Nhà anh cũng có vườn sau nhà, trồng rau đủ loại. Mỗi lần ra vườn, thấy ốc sên anh cũng bắt lấy rồi ném ra khỏi sân nhà. Anh nghĩ sên có ăn cũng chẳng bao nhiêu. Sên cũng là một sinh vật, biết đói, biết khát, biết tìm miếng ăn như mọi sinh vật khác.

Hôm nay anh đi bộ trên đường vĩa hè, trời nắng ấm, nhưng đêm hẳn có sương vì kính xe hơi đậu trước nhà vẫn mờ hơi nước. Như vậy sên phải bò ra nhiều.

Thật vậy, từ xa anh thấy có một con ốc sên đã bò ra rồi. Anh tự nhủ mình sẽ phải cứu nó kẻo bà già Mỹ đi đến thì nó chắc chết.

Bỗng nhiên, có một con chim đen khá to, xà xuống đường vỉa hè, trước mặt anh độ bẩy tám thước . Con này chắc là một con quạ: nó không nhẩy như những con chim nhỏ khác, mà nó lại bước đi từng bước như người. Con quạ này vừa đi vừa lắc lư cái đầu, thỉnh thoảng lại ngoái cổ lại xem Việt đi sau đến đâu rồi. Cả hai chim và người tiến bước đến con ốc sên, mỗi lúc một gần.

Thấy nguy, anh vội cố đi nhanh để đuổi con chim, nhưng lực bất tòng tâm. Con chim vẫn lắc lư bước đến gần con ốc sên. Thấy chim chỉ còn nửa thước là tới con sên, anh vội ném cái gậy 4 chân về phía trước. Con chim bay vội lên, anh ngã ngồi xuống.

Nhìn lên, Qụa đã bay lên cao, Ốc sên biến mất.

Đúng là Một cố gắng vô vọng.



__._,_.___

Posted by: Khai Vo 

Sunday, 9 August 2015

ĐƠN TỐ CÁO THAM NHŨNG VÀ BAO CHE CHO THAM NHŨNG




ĐƠN TỐ CÁO THAM NHŨNG VÀ BAO CHE CHO THAM NHŨNG


 Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
                                                            Mất Độc lập – Mất Tự do – Mất Hạnh phúc
 ĐƠN TỐ CÁO THAM NHŨNG VÀ BAO CHE CHO THAM NHŨNG                      
Kính gửi:
– Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư BCHTW Đảng CSVN;
– Ông Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Nước CHXHCN VN;
– Ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ Tịch Quốc Hội;
– Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Chính phủ;
– Ông Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ Tướng Chính phủ;
– Ông Ngô Văn Dụ, Chủ nhiệm Uỷ Ban kiểm tra TW;
– Ông Trưởng ban Nội chính TW;
– Ông Huỳnh Phong Tranh, Tổng Thanh tra Chính Phủ;
                                            – Các cơ quan Thông tấn Báo chí.

Tên tôi là Nguyễn Trọng Phúc; Đảng viên Đảng CSVN; Hội viên Hội cựu chiến binh VN; Nguyên Chấp hành viên Thi hành án dân sự tỉnh Quảng Ninh; Nguyên Bí Thư­ Chi bộ, Nguyên Trư­ởng THADS thành phố Cẩm Phả. Hiện đang sinh hoạt và công tác tại Cục Thi hành án dân sự tỉnh Quảng Ninh làm đơn này gửi đến các Quý ông để tố cáo về những vi phạm pháp luật của ông Hà Hùng Cường, Uỷ viên Trung ­ương Đảng, Bộ Tr­ưởng Bộ Tư­ Pháp như­ sau:

1/Ông Hà Hùng Cư­ờng đã cố tình trì hoãn và kéo dài việc giải quyết các đơn khiếu nại, tố cáo của tôi. Đã vi phạm nghiêm trọng về thời hạn và trình tự, thủ tục giải quyết khiếu nại, tố cáo theo qui định của pháp luật. Cụ thể nh­ư: Từ tháng 5/2005 tôi đã có nhiều đơn gửi đến Bộ Tư­­ Pháp để khiếu nại, tố cáo về nhiều hành vi tham nhũng, tiêu cực của ông Vũ Văn Vân, Bí Thư­ Chi Bộ, Trư­ởng THADS tỉnh Quảng Ninh. Sau hơn 3 năm  liên tục đốc thúc, mãi đến ngày 01/8/2008 tôi mới nhận được Kết luận thanh tra số 2211/KL-BTP ngày 16/7/2008 và ngày 10/01/2009 tôi mới nhận được Quyết định giải quyết khiếu nại số 09/QĐ-BTP ngày 05/01/2009 của Bộ Tư­­ Pháp. 

Không đồng ý với Kết luận thanh tra và Quyết định giải quyết khiếu nại của Bộ T­­ư Pháp. Căn cứ Luật Khiếu nại, tố cáo, tôi đã có đơn gửi đến Tổng Bí Th­­ư, Chủ Tịch N­­ước, Chủ Tịch Quốc Hội, Thủ Tư­ớng Chính Phủ, Tổng Thanh Tra Chính Phủ, Bộ Tr­­ưởng – Chủ nhiệm Văn phòng Chính Phủ, Chánh văn phòng BCĐTW về phòng chống tham nhũng, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra TW, Tr­ưởng Ban Nội chính  TW… 

Các cơ quan báo chí như­­: Báo Thanh tra, Báo Đại đòan kết, Báo Gia đình & xã hội, Báo Pháp luật & xã hội, Báo VietNamNet… cũng đã liên tiếp có nhiều bài viết điều tra theo đơn thư­­ bạn đọc, đ­ưa tin, kiến nghị, phản ánh, lên tiếng, có ý kiến đề nghị giải quyết tiếp các đơn khiếu nại, tố cáo của tôi theo đúng nh­­ư quy định của pháp luật.

Ngày 03/7/2009 Văn phòng Chính Phủ đã có văn bản số 4513/VPCP-KNTN; Ngày 05/11/2009 Văn phòng Chủ Tịch N­­ước đã có văn bản  số 1261/VPCTN-PL; Ngày 23/12/2010 Văn phòng BCĐTW về phòng chống tham nhũng đã có văn bản số 106/PB-VPBCĐ; Ngày 28/5/2013 Ban Nội Chính

Trung ­ương đã có văn bản số 302-PC/BNCTW……và gần đây nhất là ngày 26/8/2014 Văn phòng Chính Phủ lại có văn bản số 6550/VPCP-V.I truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Phó Thủ Tướng Chính Phủ Nguyễn Xuân Phúc  gửi đến Bộ Tư Pháp với nội dung: “Yêu cầu Bộ Tư Pháp chỉ đạo xử lý nghiêm đối với những tập thể và các cá nhân có sai phạm nêu trong kết luận thanh tra số  2211/KL-BTP  ngày 16/7/2008 ; Có hình thức xử lý tương ứng với trách nhiệm của ông Vũ Văn Vân, nguyên Trưởng Thi hành án dân sự tỉnh Quảng Ninh về các sai phạm; Kiểm tra, kết luận nội dung đơn tố cáo của ông Nguyễn Trọng Phúc theo quy định của pháp luật; Báo cáo kết quả lên Thủ Tướng Chính Phủ trong quý 4 năm 2014″. Nhưng cho đến nay các đơn khiếu nại, tố cáo của tôi vẫn không được Bộ Tư Pháp quan tâm xem xét, chỉ đạo xử lý, giải quyết dứt điểm và tôi cũng vẫn không nhận được hồi âm gì.

2/Quá trình chỉ đạo và tổ chức Thi hành án vụ án tranh chấp hợp đồng kinh tế giữa Ngân hàng nông nghiệp, phát triển nông thôn Quảng Ninh và Công ty TNHH sản xuất, chế biến, dịch vụ thuỷ sản Hoa    H­ương Quảng Ninh (Sau đây gọi tắt là Công Ty Hoa Hương) theo bản án số 73/KT-PT ngày 19/7/ 1997 của TAND Tối Cao và theo Quyết định thi hành án số 09/QĐ-THA ngày 10/8/1997 của Cơ quan THADS Quảng Ninh. Ông Vũ Văn Vân và Chấp hành viên cơ quan THADS tỉnh Quảng Ninh đã vi phạm qui định tại điểm 1 mục III Thông Tư số 399 ngày 07/4/1997 của Bộ T­­ư Pháp H­­ướng dẫn một số qui định về bán đấu giá tài sản. Vi phạm qui định tại khoản 3 điều 17 Nghị định số 69/CP ngày 18/10/1993 của Chính Phủ Về qui định thủ tục thi hành án dân sự. 

Vi phạm qui định tại khoản 1 điều 2 Qui chế bán đấu giá tài sản ban hành kèm theo Nghị Định số 86/CP ngày 19/12/1996 của Chính Phủ. Vi phạm qui định tại khoản 1, khoản 2 điều 34 Pháp Lệnh Thi hành án dân sự năm 1993. Vi phạm  qui định tại điểm đ mục 3 Phần IV Thông Tư­­ liên tịch số 12 ngày 26/02/2001 của Bộ Tư­­ Pháp-VKSND Tối Cao Hướng dẫn thực hiện một số qui định pháp luật về thi hành án dân sự. Việc ông Vũ Văn Vân chỉ đạo cho Chấp hành viên đem tài sản của Công ty Hoa H­­ương Quảng Ninh được hội đồng định giá của tỉnh định giá khởi điểm là 4.908.294.000đ (Đã đư­­a ra bán đấu giá nh­­ưng không có ng­ười mua) để bán cho DNNN là Ngân hàng nông nghiệp, phát triển nông thôn Quảng Ninh với giá 7.500.000.000đ trái với các qui định của pháp luật như­­ vừa nêu trên và việc Giám đốc Ngân hàng nông nghiệp, phát triển nông thôn Quảng Ninh thoả thuận trái pháp luật với ông Vũ Văn Vân và Chấp hành viên cơ quan THADS Quảng Ninh đem 7.500.000.000đ của Nhà n­ước đi mua tài sản của Công ty Hoa H­­ương Quảng Ninh được định giá khởi điểm là 4.908.294.000đ (Đã đưa ra bán đấu giá như­­ng không có ng­­ười mua. Theo qui định của pháp luật là phải định giá lại, giảm giá và tiếp tục bán đấu giá) đã gây ra thiệt hại cho Nhà

N­­ước ít nhất số tiền là 2.591.706.000đ (Hai tỷ, năm trăm chín m­­ươi mốt triệu, bảy trăm linh sáu nghìn đồng chẵn ) và đã tạo điều kiện, hợp lý hoá giúp cho Công ty Hoa Hương Quảng Ninh thoát nợ.

Năm 2006 ông Vũ Văn Vân còn trực tiếp nhận tại cơ quan THADS tỉnh Quảng Ninh nhiều chục triệu đồng tiền đền bù giải phóng mặt bằng công trình xây dựng không đúng với qui định của pháp luật. Vì gia đình ông Vũ Văn Vân ở thành phố Hạ Long không hề có đất cát, nhà cửa, cây cối, hoa màu gì liên quan đến công trình xây dựng trụ sở làm việc của cơ quan THADS huyện  Hoành Bồ.

Cũng năm 2006 ông Vũ Văn Vân còn có hành vi vi phạm pháp luật trong việc thực hiện nhiệm vụ, công vụ. Cố tình trả thù, trù dập tôi nguời đã đứng ra tố cáo tham nhũng, tiêu cực bằng cách: Báo cáo, phản ánh không đúng sự thật về tôi với Hội đồng tuyển chọn Chấp hành viên THADS Quảng Ninh để Hội đồng tuyển chọn Chấp hành viên THADS Quảng Ninh t­ưởng đó là thật nên đã chấp nhận và cho đó là lý do để không biểu quyết đề nghị Bộ Tr­ưởng Bộ T­ư Pháp tái bổ nhiệm lại chức vụ Chấp hành viên THADS cấp huyện cho tôi. Để cho tôi bị miễn nhiệm chức vụ Trưởng THADS thị xã Cẩm Phả.

Từ năm 2006 đến 2008 ông Vũ Văn Vân còn lợi dụng chức vụ quyền hạn, đứng ra đề xuất nhân sự, tiến hành làm các thủ tục, hoàn tất hồ sơ đề nghị bổ nhiệm, nâng ngạch không đúng pháp luật cho 6 công chức đó là: Với, Huề, Dung, Phú, Vân, Th­ường.

Ngoài ra ông Vũ Văn Vân còn trực tiếp ban hành Quyết Định V/v Hoàn trả bồi thường thiệt hại số 73/10.3.2005 và đã chỉ đạo THADS Cẩm Phả ban hành Quyết Định V/v Hoàn trả bồi thường thiệt hại số 146/05.4.2007 không đúng với các qui định của pháp luật nói chung cũng như­ qui định cụ thể tại điều 15, điều 16, điều 18 Nghị Định số 47/CP ngày 03/5/1997 của Chính Phủ và điểm 7, điểm 8, điểm 9, điểm 10 Thông tư­ số 54 ngày 04/6/1998 của Ban Tổ chức cán bộ Chính Phủ (Nay là Bộ Nội Vụ). Đã xâm hại nghiêm trọng, trực tiếp đến quyền và lợi ích vật chất hợp pháp chính đáng của tôi.

Với hàng loạt những vi phạm pháp luật rõ ràng như­ đã nêu trên. Từ tháng 5/2005 tôi đã có nhiều đơn khiếu nại, tố cáo gửi đến Bộ T­ư Pháp như­ng ông Hà Hùng C­ường đã chỉ đạo xử lý và giải quyết cho ban hành Kết luận thanh tra số 2211/KL-BTP ngày 16/7/2008 và Quyết Định giải quyết khiếu nại số 09/QĐ-BTP ngày 05/01/2009 không đầy đủ và không đúng pháp luật. Đã cố tình bao che, dung túng, tiếp tay cho những hành vi tham nhũng, tiêu cực của ông Vũ Văn Vân, Chấp hành viên thi hành án vụ án Hoa H­ương…và như­ vậy là không thể chấp nhận được.

3/Ông Hà Hùng C­ường đã lợi dụng chức vụ quyền hạn của mình liên tiếp ra Quyết Định bổ nhiệm, nâng ngạch không đúng pháp luật cho 5 công chức đó là: Vũ Đình Huề (THADS thị xã Móng Cái), Bùi Thị Tuyết Dung (THADS Thành Phố Hạ Long), Trần Văn Phú (THADS Huyện Hoành Bồ), Vũ Thị Bích Vân (THADS Thị xã Cẩm Phả), Nguyễn Mạnh Th­­ường (Cán bộ tổ chức THADS tỉnh Quảng Ninh) từ ngạch Chấp hành viên cấp huyện lên ngạch Chấp hành viên cấp tỉnh. Để rồi ngay sau đó uỷ quyền cho Cục Tr­ưởng Cục THADS (Nay là Tổng Cục Tr­ưởng Tổng Cục THADS) thuộc Bộ T­ư Pháp bổ nhiệm tiếp lên giữ chức Trưởng, phó các phòng chuyên môn thuộc Cục THADS tỉnh Quảng Ninh trong khi 5 công chức này không đủ điều kiện về hệ số lương và các điều kiện cần thiết khác để được bổ nhiệm, nâng ngạch theo như qui định tại khoản 3 điều 13 Pháp lệnh THADS năm 2004; Khoản 2 điều 27 Nghị định số 50/2005/NĐ-CP ngày 11/4/2005 và khoản 2 điều 24 Nghị Định số 09/2007/NĐ-CP ngày 15/01/2007 của Chính Phủ; mục 2 phần III Thông Tư­ số 07/2007/TT-BNV ngày 04/7/2007;  Điểm c, điểm d mục 1 phần II và điểm b, điểm c, điểm d, điểm đ mục 2 phần II Thông Tư­ số 07/2008/TT-BNV ngày 04/9/2008 của Bộ Nội Vụ.

Bị O ép, trả thù và trù dập. Oan ức và quá bức súc. Nay tôi buộc phải tiếp tục làm đơn tố cáo này gửi đến các Quý ông kính đề nghị xem xét giải quyết. Để bảo vệ tài sản của nhà n­ước, bảo vệ tôi

ng­ười Đảng Viên – Người cựu chiến binh thật thà đã có trên 30 năm công tác trong nghành Toà án và Thi hành án, đã xông pha qua chiến tranh lửa đạn, được rèn luyện, học hành và đào tạo bài bản, khen thưởng thì nhiều, không hề bị kỷ luật gì. Nay chỉ vì đã tin và nghe theo Đảng, Nhà Nước, Mặt Trận Tổ Quốc VN dũng cảm đứng ra đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực mà đã bị trả thù, trù dập. Để tôi sớm được tái bổ nhiệm lại chức vụ Chấp hành viên – Tr­ưởng THADS cấp huyện hoặc Trưởng phòng của Cục THADS cấp tỉnh. 

Để  khôi phục lại các quyền và lợi  ích vật chất hợp pháp chính đáng cho tôi. Bồi th­ường thiệt hại cho tôi do những việc làm vi phạm pháp luật của ông Vũ Văn Vân… gây ra. Để tôi khỏi bị thiệt thòi và không còn bị oan ức nữa. Đồng thời có biện pháp xử lý nghiêm minh đối với những người có liên quan; Những ng­ười đã cố tình bao che, dung túng, tiếp tay cho tham nhũng, tiêu cực.
        Gửi kèm theo đơn này là các đường link sau đây để các Quý ông nghiên cứu:
             Rất mong sớm nhận được các biện pháp bảo vệ cần thiết đặc biệt là về VỊ TRÍ CÔNG TÁC, VIỆC LÀM… và sớm nhận được kết quả giải quyết của các Quý ông. Tôi xin trân thành cảm ơn.
                                                              Quảng Ninh, ngày 05 tháng  8 năm 2015
                                                                              Ng­ười làm đơn tố cáo
(Đã ký): Nguyễn Trọng Phúc
Địa chỉ: Cục Thi hành án dân sự tỉnh Quảng Ninh
Di động: 0912553496.







__._,_.___

Posted by: <vneagle_1

Friday, 7 August 2015

Thủ thuật vạn thắng: Tạm ngưng để tiếp tục

Thủ thuật vạn thắng: Tạm ngưng để tiếp tục

Vũ Thạch

       Cùng tác giả:

         xem tiếp
Nhiều người khen Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có nụ cười bí hiểm.
Nhưng cũng nhiều người khác giải thích chẳng có gì là bí hiểm cả. Ông Dũng đang cười nhiều vì có nhiều điều đáng cười. Gió đang thổi mạnh theo hướng thuận lợi cho ông trên con đường tiến đến Đại Hội Đảng XII. Thuận lợi đến độ cả những vụ tai tiếng như tượng đài 1400 tỉ tại Sơn La cũng là dịp để ông kiếm thêm điểm uy tín cho mình.
Chắc chắn ông Dũng đang mỉm cười tự tin và đắc chí. Không đắc chí sao được khi chỉ dùng MỘT ngón nghề trong kho thôi đã đủ để ông thành công liên tục, suốt từ vụ khai thác Bôxít Tây Nguyên, đến vụ cướp đất của gia đình Đoàn Văn Vương tại Tiên Lãng, hay vụ xây tượng đài tại Quảng Nam, ... dài đến những vụ chặt cây xanh Hà Nội, lấn đất sông Đồng Nai, và nay, vụ tượng đài tại Sơn La. Tất cả các dự án đó đều tiếp tục. Không dự án nào dừng lại. Và vì thế số chân tay dưới trướng của ông vẫn được ăn uống phủ phê, vẫn ngày càng đông và "hết lòng vì chủ".
Có thể nói ông Nguyễn Tấn Dũng đang có trong tay một thủ thuật vạn thắng. Đó là Tạm ngưng để tiếp tục. Sự thành công của thủ thuật này dựa trên những nền tảng sau đây:
- Ông Dũng nắm vững các qui luật tâm lý quần chúng. Đó là cơn giận của công chúng tuy phùng lên rất cao nhưng cũng rất chóng tàn. Và khi quần chúng giận càng cao thì các lệnh tạm ngưng của ông Dũng càng làm cho người dân hể hả, càng dễ nguôi giận, và nhất là càng "khoái" thủ tướng. Còn ai nhớ mức "khoái" của dân cao tới cỡ nào không khi ông Dũng đích thân về Hải Phòng chủ trì cuộc họp kiểm điểm vụ Tiên Lãng?

- Một khi lửa giận của dân về một vụ việc đã nguội xuống thì sẽ rất khó bùng lên lại, đặc biệt là khi sự chú tâm của quần chúng đã chuyển sang những vụ bất bình mới và "chán chuyện cũ".
- Sau đó giới quan chức chỉ cần làm các bước: (1) Răn đe những người dân đi đầu trong đợt lên tiếng vừa qua để bịt miệng họ lại; (2) Coi lại việc chia lời cho đồng đều hơn để đừng có chuyện cán bộ bên trong xì tin ra ngoài nữa; và (3) Tiến hành dự án trở lại một cách kín đáo, êm thắm hơn.
Thế là mọi chuyện đâu lại hoàn đấy. Các quan vẫn tiền đầy túi. Chi phí, lỗ lã, thiệt hại môi sinh cứ ném vào quĩ công, đất công là xong. Trong lúc lòng biết ơn thủ tướng lại dâng tràn - không chỉ từ hàng ngũ quan chức mà cả từ quần chúng. Thế là lãnh đạo mỉm cười: "Đàn cừu đã qua đồng cỏ khác".

Rõ ràng đã đến lúc những người muốn tạo đổi thay tích cực và cơ bản cho đất nước phải thay đổi một vài định nghĩa, phải nhận chân một số hiện tượng thực tế. Đó là:
- Mỗi tuyên bố "cần điều tra làm rõ" hay "yêu cầu địa phương báo cáo" đều chỉ là những cái mỉm cười khinh thường của lãnh đạo đối với "đàn cừu". Lý do đơn giản là vì các dự án ở mức trăm tỉ, ngàn tỉ đồng đều KHÔNG THỂ KHÔNG CÓ sự xin phép và chia phần với trung ương. Không một quan chức địa phương nào muốn giữ ghế lâu dài lại dám băng qua khâu đó. Văn phòng chính phủ không những biết rất rõ các chi tiết từng dự án mà còn biết trước mức đội trần sẽ là bao nhiêu, biết những ai xứng đáng được chia phần, và chia bao nhiêu phần trăm.
- Vì vậy, mỗi lệnh "tạm ngưng" đều chỉ là cái nháy mắt trấn an của trung ương gởi tới địa phương, với thông điệp: chờ chút rồi ai cũng có phần! Do đó, ngày nào chúng ta còn hài lòng với các lệnh "tạm ngưng" ngày đó chúng ta còn rớt trở lại cái bẫy vừa đơn giản vừa tinh vi của thủ tướng.

Từ thực tế đó, đối với những ai muốn đổi thay thực sự, lằn ranh tối thiểu hiện nay trước mỗi vụ việc hại dân hại nước tới mức như vụ xây tượng đài Sơn La phải là những đòi hỏi cách chức hay thuyên chuyển các quan chức trách nhiệm trực tiếp và đòi phải tuyên bố công khai hủy bỏ dự án. Ai nghĩ rằng lằn ranh đó quá cao, quá khó thì xin cứ nhìn lại khối sức mạnh từ quần chúng chỉ trong vài ngày vừa qua. Và chính tiềm năng còn cao hơn nữa của ngọn lửa này đã khiến nhà cầm quyền phải đối phó lập tức. Người dân, một khi đồng lòng và đồng loạt, có sức mạnh còn lớn hơn thế nhiều trong tay nhưng chỉ chưa biết đến nó và chưa dùng nó mà thôi.
Công việc còn lại của các nhà hoạt động là làm sao để quần chúng không mệt mỏi, bị đánh lạc hướng hay rơi vào các bẫy thủ thuật của những kẻ đang mỉm cười bí hiểm.


Đất nước của những tượng đài vô cảm

Nguyễn Văn Tuấn
Hàng loạt địa phương có dự án xây dựng tượng Hồ Chí Minh (1). Có thể xem đây là một phong trào. Phong trào xây thêm tượng vốn đã quá nhiều ở đất nước này. Nhưng ý nghĩa của phong trào này là gì thì không ai rõ. Chỉ có thể giải thích rằng phong trào này xuất phát từ ý tưởng kinh doanh hình tượng lãnh tụ, và như thế là một sự khinh thường người dân đóng thuế.

Tôi có cảm tưởng rằng Việt Nam là một nước có nhiều tượng đài nhất nhì thế giới. Đi từ thành phố đến tỉnh lẻ và làng xã, hầu như chỗ nào cũng có một vài tượng đài. Có nơi có hàng chục tượng lớn nhỏ đủ kiểu. Ví dụ như Hà Nội đã có hơn 30 tượng đài, và người ta đang lên kế hoạch xây thêm hơn 30 tượng khác từ nay đến 2020. Sẽ rất thú vị nếu biết con số thống kê về tượng đài trên cả nước, nhưng với con số trung bình 20 tượng đài/tỉnh, tổng số tượng đài rất có thể lên đến con số hàng ngàn.

Tôi nghĩ người Việt Nam chúng ta từ xưa đã rất quan tâm đến tượng, nhưng ý nghĩa thì không giống như kiểu xây tượng đài ngày nay. Ngày xưa (trước 1975) ở miền Nam cũng có (tuy không nhiều) tượng đài, nhưng đa số là tượng của các anh hùng dân tộc. Chúng ta đã biết ở Sài Gòn có những bức tượng nổi tiếng như Trần Hưng Đạo, Trần Nguyên Hãn, Thánh Gióng, bên cạnh những tượng Phật Thích Ca và Chúa Jesus. Còn ở Rạch Giá có tượng Nguyễn Trung Trực rất nổi tiếng, nghe nói sau 1975 bị "cách mạng" cho xe tải đến kéo sập, nhưng không sập và thế là còn tồn tại đến ngày nay. Người dân xem tượng là cái gì linh thiêng, để tôn thờ; nếu không tôn thờ thì cũng là nơi để tỏ lòng kính trọng.

 Do đó, dù là đơn giản được cấu trúc bằng đất sét, nhưng không ai dám phá các tượng.

Ở miền Nam sau 1975 thì các tượng đài theo kiểu XHCN mới bắt đầu xâm nhập các miền quê và tỉnh lẻ. Sau 1975, các tượng đài trở thành đối tượng để ngắm nhìn là chủ yếu, chứ không phải để thờ phượng. Hồi còn nhỏ, tôi chưa biết cảm nhận được cái đẹp của những bức tượng đó; phải đến sau 1975 có dịp so sánh với các bức tượng theo motif XHCN (sẽ nói sau) tôi mới thấy cái thẩm mĩ và dân tộc tính của những bức tượng trước 1975.

Cái đặc điểm chủ yếu của các tượng đài Việt Nam là liên quan đến các sự kiện và nhân vật "cách mạng." Phổ biến nhất có lẽ là tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tính đến nay đã có 31 tỉnh thành xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh, và sẽ có 58 tượng Hồ Chí Minh sẽ được xây dựng từ nay đến 2030. Đi đâu cũng thấy ông, lúc thì giơ tay chào ai đó, lúc thì mặc cái áo khoác hờ hững, lúc thì nhìn ra sông (như tượng ở Cần Thơ), lúc thì nhìm chằm chằm vào người đối diện, lúc thì ôm trẻ em, v.v. Nói chung là ông xuất hiện khắp nơi và dưới vài kiểu cách. Kế đến là những nhân vật từng là đồng chí hay đàn em của ông. Một số khác là các tượng đài ghi lại một sự kiện xảy ra trong thời chiến tranh, và những tượng này không phải ai cũng biết và hiểu. Nhưng nhìn chung, các tượng đài sau này được dựng lên chủ yếu là để ngắm nhìn, thỉnh thoảng làm nơi chụp hình, chứ không phải là các tượng đài cho sự tôn kính và thờ phượng.

Một đặc điểm nổi bật sau này là rất ít những tượng đài liên quan đến các nhân vật trong lịch sử trước "cách mạng". Tượng Lê Lợi ở bùng binh Cây Gõ đã bị cho "ra đi" không trở lại. Ngoài một số ít tượng đài mà Việt Nam Cộng hòa để lại (như tượng Trần Hưng Đạo, Trần Nguyên Hãn (cũng sắp ra đi), Thánh Gióng, v.v.) tượng của các anh hùng thời xưa đều bị thay thế bằng các đồng chí của cụ Hồ hay các sự kiện liên quan đến “cách mạng”. Có thể xem sự phân bố tượng đài vừa là một cách tuyên truyền, mà cũng là một cách xem thường và ngạo mạn với lịch sử.

Có thể nói rằng hầu hết các tượng đài “cách mạng” khá thô kệch và thiếu tính dân tộc. Tôi không phải là nhà điêu khắc, nên không biết phân tích sao cho có hệ thống; tôi chỉ biết nói lên cảm nhận cá nhân mà thôi. Cảm nhận của tôi là các bức tượng do các nhà điêu khắc Việt Nam thiết kế mang tính xã hội chủ nghĩa (XHCN). Nói trắng ra là bắt chước. Bắt chước Tàu, bắt chước Nga. Chẳng hạn như hình dưới đây cho thấy cách thiết kế tượng chủ tịch Hồ Chí Minh theo kiểu giơ tay là bắt chước theo tượng của Mao Trạch Đông và Kim Nhật Thành. Các loại tượng khác cũng thế. Vì bắt chước các nước vốn là thủ đô của tuyên truyền, nên các tác phẩm tượng đài của Việt Nam không có tính nghệ thuật cao, nếu không muốn nói là lai căng.

Chẳng những lai căng, mà còn rất thô và rất phi dân tộc tính. Rất nhiều bức tượng nhìn cứ như là những viên đá sắp xếp lại cho có thứ tự, chứ không có hồn. Thử nhìn và so sánh hai bức tượng Trần Hưng Đạo dưới đây sẽ thấy. Thử so sánh bức tượng Trần Nguyên Hãn hay tượng Thánh Gióng và bức tượng gì mà có mấy người chụm lại chung quanh những tảng đá màu trắng ở Sài Gòn sẽ thấy rất khác (xem hình). Một bên là thanh thoát và gần gũi, một bên là nặng chịch, dữ tợn. Hay hãy so sánh với bức tượng "Thương tiếc" (2) trong nghĩa trang Biên Hoà (nay đã bị giật sập) các bạn sẽ thấy tôi so sánh không quá đáng. Còn các nhân vật trong tượng đài XHCN thì thường được cho mập ú (không giống người Việt), lực lưỡng (như ông Tây), tay lúc nào cũng giơ cao, có khi tay cầm búa hoặc lưỡi liềm (rất ghê), có khi tay nắm lại như sắp đánh lộn, có khi tay mang súng trông rất hung dữ như sắp bắn ai, mặt thì lúc nào cũng vênh váo, v.v. Tóm lại, những bức tượng đó chẳng giống thần thái của người Việt chút nào cả.
Hay có khi họ tạc tượng Lý Thái Tổ (ngoài Hà Nội) thì lại trông giống một ông vua Tàu nào đó, như Tần Thuỷ Hoàng! Bức tượng Lý Thái Tổ còn làm cho ông già đến tuổi 60 trong khi ông dời đô về Thăng Long mới 36 tuổi. Có thể nói rằng những công trình tượng đài đang ngự trị ở Việt Nam ngày nay, dưới cái nhìn của một người bình thường, là những hình tượng thô kệch, xa lạ, vô hồn, phi dân tộc, và lai căng.

Các tượng đài ở Việt Nam còn rất kém chất lượng. Chẳng đâu xa, mới đây bức tượng lớn mới được khánh thành gọi là “Mẹ Việt Nam Anh Hùng” bị hư hỏng do… sét đánh. Bức tượng ở Quảng Ninh trị giá 25 tỉ đồng khi bị sét đánh mới tiết lộ chất lượng chẳng ra gì. Tượng Phật mới xây thì bị sập. Ngay cả tượng đài ở Điện Biên Phủ (41 tỉ đồng) cũng cùng chung số phận bị hư hỏng dù chỉ mới khánh thành, thậm chí còn bị rút ruột 30%. Nói chung là bất cứ tượng đài hoành tráng nào do Việt Nam xây đều có vấn đề về phẩm chất.

Chính vấn đề phẩm chất đặt câu hỏi lợi ích đằng sau phong trào xây dựng tượng Hồ Chí Minh. Người ta phải hỏi ông cụ Hồ đã có quá nhiều tượng trên khắp nước, lí do gì để xây thêm cho ông. Chẳng có lí do nào thuyết phục cả, ngoài lí do lợi ích nhóm hay lợi ích cá nhân. Ai cũng biết ở Việt Nam có xây dựng là có “chia chác”, có lại quả (kickback), hay nói trắng ra là có tham nhũng. Xây càng nhiều, lại quả càng cao, như một bài báo rất sinh động vừa phản ảnh (3).

Thật ra, nhìn toàn cảnh, phong trào xây tượng Hồ Chí Minh chỉ là một nhánh trong phong trào bao quát hơn. Đó là phong trào xây dựng viện bảo tàng, Văn Miếu, và đài tưởng niệm. Có lẽ khởi đầu là mấy đền thờ của những nhân vật như Lê Đức Thọ, Võ Văn Kiệt, Phạm Hùng, Nguyễn Văn Linh, v.v. dần dần lan sang đền thờ của ba má ông cụ Hồ. Sau đó là trào lưu xây viện bảo tàng, có khi lên đến hàng vạn tỉ đồng. Sau viện bảo tàng là đến văn miếu, dù người chủ trương xây chưa biết thờ ai! Sau văn miếu, như chúng ta thấy là đến tượng chủ tịch Hồ Chí Minh. Tất cả là một dòng chảy về xây dựng, nó y chang như trào lưu bên Tàu, nơi mà tượng đài và khu du lịch được xây dựng rất nhiều.

Tôi đếm sơ qua những tượng đài và đền miếu xây trong thời gian gần đây (ở Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Tuyên Quang, Hà Giang, Hà Tĩnh, Nghệ An, v.v.) thì số tiền bỏ ra đã hơn 1300 tỉ đồng (tức khoảng 65 triệu USD). Ngay Sơn La đòi xây tượng Hồ Chí Minh với cái giá 1400 tỉ đồng thì không ngạc nhiên ai nghe tin cũng sốc. Càng sốc hơn khi Sơn La là một trong những tỉnh nghèo nhất ở Việt Nam, với tỉ lệ nghèo là 64%. Thật ra, các tỉnh vừa kể đều là những tỉnh nghèo hay rất nghèo. Ví dụ như Hà Giang và Điện Biên có tỉ lệ nghèo lên đến 71%. Nghèo mà đòi xây tượng nghìn tỉ đồng thì người bình thường nhất cũng nghĩ đến cái lợi ích đằng sau việc xây tượng.

Điều đáng nói là những lợi ích đó đã làm mờ mắt những người có quyền chức. Tại sao họ lại nghĩ đến việc xây tượng đài trong khi đất nước còn nghèo và người dân còn đói. Như Quảng Nam, mới xây xong tượng đài hoành tráng là ngay sau đó phải đi xin viện trợ gạo để cứu đói. Nghệ An và Hà Tĩnh cũng thế, cũng xin gạo trong khi có những dự án lớn nhằm vinh danh những người trong gia đình của ông cụ Hồ! Tại sao các quan chức không cảm thấy động lòng khi một em bé 10 tuổi ở Hà Tĩnh vì đói quá mà phải chết trên đường từ trường học về nhà (5). Đừng nói một cách vô cảm rằng đó là trường hợp cá biệt. Phong trào xây tượng đài nó chẳng những thể hiện cái tâm của các quan chức có vấn đề, cái tầm của họ quá thấp, mà còn thể hiện một sự ngạo mạn của họ trước những người dân nghèo đóng thuế để nuôi dưỡng họ. Những tượng đài như Sơn La đang có dự án xây dựng, nếu thực hiện, chỉ có chức năng chính là lưu lại cho đời sau một chứng tích của một trào lưu vô cảm từng một thời ngự trị trên đất nước này.
====
clip_image001
clip_image002
clip_image003
N. V. T.


Featured post

Lisa Pham Vlog -21/5/2026/Vấn Đáp official-22/5/2026

My Blog List