Việt Nam






Sunday, 1 February 2015

Tập Cận Bình thanh trừng kiểu Staline để nắm toàn quyền

 
Tập Cận Bình thanh trừng kiểu Staline để nắm toàn quyền

Bọn ngu xuẩn hữu ích cho Cu Ba



image





Preview by Yahoo


mediaChiến dịch chống tham nhũng của Tập Cận Bình giống như "thanh trừng" thời Staline hầu đảm bảo quyền lực tuyệt đối - REUTERS /Jason Reed

Cuộc thanh trừng tại Trung Quốc theo kiểu Stakine là đề tài được tuần báo Courrier International quan tâm. Tờ báo trích dịch bài viết trên trang mạng Cn.nytimes.com đề tựa: “Trung Quốc: thanh trừng kiểu Staline”. Bài viết nêu lên quan điểm của tác giả Murong Xuecun, đồng thời là nhà văn, về chiến lược chống tham nhũng của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Theo tác giả, mục tiêu của chiến dịch này là làm suy yếu các phe cánh đối lập và đảm bảo quyền lực tuyệt đối.

Theo tác giả bài viết, chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của ông Tập được báo chí trong nước không ngớt lời ca ngợi, nhưng cùng lúc ấy lại dấy lên nhiều tiếng nói chỉ trích một cuộc chiến “có chọn lọc”. Đối với tác giả, chiến dịch này giống một cuộc thanh trừng theo kiểu Staline trong nội bộ Đảng Cộng sản hơn là tìm kiếm sự minh bạch. Nó dựa vào điều lệ của Đảng hơn là dựa vào pháp luật.

Những người chịu trách nhiệm thi hành đa số là đảng viên Đảng Cộng sản, tương đương với nhân viên tình báo của KGB, chứ không phải là cảnh sát. Thường thì nhà báo bị cấm xen vào các vụ này. Do đó, truyền thông cũng không được lên tiếng khi các vụ việc chưa được đưa ra công chúng. Hơn nữa, tất cả phải viết cùng một ý. Quan trọng hơn nữa là cho tới giờ phút này, trong phe cánh thân cận với Chủ tịch Tập Cận Bình chưa có ai bị sờ gáy.

Theo nhiều nhà phân tích, các đồng minh chính trị quan trọng nhất của ông Tập là những người được gọi là “thế hệ đỏ thứ hai” tức con cháu của các cựu đảng viên. Trong cỗ máy quyền lực khá đặc biệt của Trung Quốc cộng sản, thành phần này có nhiều đặc quyền đặc lợi hơn người khác và một khả năng làm giàu không thể tưởng.

Tuy nhiên, cho đến lúc này thì chưa ai bị diệt cả, trừ Bạc Hy Lai (cựu bí thư thành ủy Trùng Khánh) bị kết án tù chung thân năm 2013. Sự thất sủng của ông Bạc được xem như kết quả của sự thua cuộc trong cuộc chiến quyền lực, chứ không phải là hệ quả của hành vi nhận hối lộ.
Theo tác giả, tuy thất thế, nhưng Bạc Hy Lai (Bo Xilai) vẫn được đãi ngộ khá tốt hơn so với nhiều nhân vật khác xuất thân từ gia đình bình dân như Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang) bị cáo buộc tham nhũng và tiết lộ bí mật quốc gia. Cả gia đình, tay chân thân cận và lãnh địa của ông Chu cũng bị kéo vào vòng xoáy.

Tác giả giải thích, tại Trung Quốc, các quan chức cao cấp có quyền lực vô hạn tại khu vực mà họ lãnh đạo: họ có thể thăng tiến cho người thân và nhận hối lộ mà không chút hổ thẹn.
Tại các thành trì của ông Tập Cận Bình như tỉnh Phúc Kiến (Fujian) và Chiết Giang (Zhejiang), theo những gì tác giả biết, chưa một quan chức cao cấp nào cỡ phó chủ tịch tỉnh bị hạ bệ.

Ông Tập Cận Bình sẽ không kéo dài chiến dịch này, vì, nếu trong nhiệm kỳ thứ hai của ông (nếu ông tái đắc cử), một số đông công chức khả nghi tiếp tục bị trừng phạt thì điều đó chứng tỏ ông bất lực trước tệ nạn này. Khi ông Tập loại bỏ được hết đối lập thì các quan chức và người thân vẫn tiếp tục ngựa quen đường cũ (tham nhũng).

Tại Trung Quốc, một số ảo tưởng rằng hành động trên của ông Tập nhằm đưa đất nước Trung Hoa tiến dần theo hướng dân chủ, nhưng theo tác giả, đó là một nhà độc tài đang tìm cách tập trung quyền lực vào tay mình. Ngoài ra, tác giả còn tố cáo quyền được bào chữa của phạm nhân không được tôn trọng, vì họ không được gặp luật sư trong lúc chờ xét xử.

Có nên trang bị vũ khí cho Ukraina ?
Nhìn sang thời sự Châu Âu, trước sự áp đảo của phe ly khai thân Nga và sự tổn thất về người và của của xã hội dân sự, phương Tây đã nảy ra suy nghĩ qua câu hỏi trên trang nhất nhật báo Libération: có nên trang bị vũ khí cho Ukraina?

Xã luận Libération cho rằng, do quá bận tâm đến mối đe dọa thánh chiến, mà phương Tây dường như quên đi hàng ngày, nhiều người dân vô tội bị sát hại trong một đất nước Ukraina mà Châu Âu đã giúp đỡ để tiến tới một thể chế dân chủ. Các biện pháp trừng phạt Nga cũng đã được đưa ra, nhưng có vẻ nó đang phản tác dụng, bởi vì nó cho phép Tổng thống Putin xem mình là nạn nhân của sự cô lập phương Tây.

Ông Putin càng mạnh miệng thì dân chúng càng hoan hỉ và đảm bảo rằng chỉ có mình Tổng thống Putin mới có thể tìm lại sức mạnh của nước Đại Nga. Nếu như trừng phạt phát huy tác dụng trong kinh tế, thì trên tương quan lực lượng, Nga vẫn không lùi bước.

Liệu phương Tây có sẵn sàng từ bỏ Ukraina như đã bỏ rơi Crimée với nguy cơ nhìn thấy Nga tiến công vào những mắt xích yếu khác của châu lục? Tác giả cho rằng nếu câu trả lời là không thì phải hành động ngay. Bài phóng sự cho thấy các quân nhân Ukraina phải xin các phóng viên từng thỏi sô cô la hay tận dụng mối quan hệ của một trong số họ để trang bị kính tia hồng ngoại. Từ đó, Libération kết luận, Châu Âu và Hoa Kỳ phải tạo điều kiện cho quân đội Ukraina tự vệ, thậm chí chấm dứt được sự tiến công của Nga.

Nga : công ty đua nhau sa thải công nhân
Tuy khá lấn lướt về quân sự, nhưng kinh tế Nga đang phải đối mặt với làn sóng sa thải công nhân ồ ạt của các công ty. Đó là nội dung một bài viết trên tờ Le Monde. Hằng ngày, danh sách cắt giảm việc làm dài thêm. Hôm 29/01, một công ty con của hãng bia Carlsberg tại Nga đã thông báo đóng cửa xưởng. Hiện tỷ lệ thất nghiệp chính thức là trên 5%.

Theo tờ báo, hãng sản xuất xe hơi của Pháp Renault cũng dự tính sa thải 1400 cán bộ trong đợt tới. Khủng hoảng, trừng phạt của phương Tây và giá dầu thô giảm đã bắt đầu tác động. Các chỉ số của kinh tế Nga gần đây khá đáng ngại : đồng rúp trượt giá không phanh, lạm phát tiếp tục gia tăng, tiêu thụ giảm, các công ty chịu lãi suất chỉ đạo là 17% của Ngân hàng trung ương Nga nên khó mà trả hết nợ và đảm bảo chi tiêu. Đó là chưa kể đến các trừng phạt của phương Tây làm cho họ không tiếp cận thị trường vốn. Vào năm 2015, Nga sẽ rơi vào giai đoạn suy thoái.

Nhà xã hội học Petr Biziokov, « tình hình tại Nga khác hẳn so với những nơi khác. Trước tiên, tiền đền bù thấp nghiệp rất thấp, khoản 5000 rúp/tháng (dưới 70 euro/tháng). Hơn nữa, mối quan hệ trong công việc còn khá phong kiến. Nhân viên phụ thuộc nhiều vào chủ, làm những gì chủ muốn. Đó là chưa kể đến những người nhập cư, tình trạng của họ còn tệ hơn. Từ nhiều tháng nay, nhiều cuộc đình công và hành vi phản đối nổi ra mạnh mẽ ».


Lại yêu cầu... mưa sa trên màu cờ đỏ


Lại yêu cầu... mưa sa trên màu cờ đỏ


















Dân Nghèo (Danlambao) - Để kỷ niệm cái ngày bưng cái đảng từ bên kia bên giới là nhà về bên ni làm cuộc kắt mạng nhân dân, đảng chúng lại bắt dân ta treo "cờ tổ quốc". Thử hỏi tên trái đất này ngoài mấy nước cộng tài sản của dân lại để đảng ta quản lý có nước nào bắt cả nước treo cờ cho việc việc kỷ niệm ngày một đảng chính trị thành lập hay không?

Kỷ niệm 85 năm ngày thành lập đảng cướp chính quyền cũng là ngày dân ta tưởng niệm 85 năm dài khòm lưng nuôi lũ báo cô. Một lũ bầy đàn tự xưng là đội ngũ tiên phong của giới công nông mà hiện nay toàn bộ cả đám không có đứa nào là công nhân là nông dân. Tự xưng là đại diện của giai cấp vô sản mà đứa nào cũng siêu dinh, siêu xe, siêu thuyền... 

Và bây giờ chúng kỷ niệm chuyện đảng của chúng thì dân ta làm ký cóp bỏ tiền ra để dựng lại cảnh "chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ". Khắp các nơi chúng gửi công văn "yêu cầu" phải treo cờ để kỷ niệm nhằm vừa tạo hình ảnh mị dân là nhân dân Việt Nam ăn mừng kỷ niệm ngày sinh của đảng vừa... kiếm tiền bằng lá cờ máu. Bảo đảm đằng sau chuyện này cũng là một lũ cán bộ, con ông cháu cha, thương gia mang thẻ đỏ bao thầu chuyện in cờ made in Tàu.








































Mà phải chi lá cờ này có chính nghĩa gì cho cam. Nó là lá cờ Phúc Kiến do đàn em Hồ Tập Chương của đàn anh họ Mao xách về nhuộm đỏ phố phường, nông thôn, ruộng vườn và cứ thế đỏ cả quê hương thành máu, thành lệ trong suốt 85 năm qua.


Tết sắp đến, nhìn phố nhìn phường lại nhớ đến những câu thơ của Trần Dần năm xưa:

Người con gái mới mười chín tuổi
Khổ thân em mưa nắng đi về lủi thủi
Bóng chúng
                đè lên
                     số phận
                             từng người
Em cúi đầu đi mưa rơi
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
               không thấy phố
                          không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
                  trên màu cờ đỏ.






Mở nắp lon trùn















Lê Minh Nguyên (Danlambao) - Lon trùn khi đậy kỹ nắp thì không sao, nhưng khi mở nắp thì dù có canh chừng, cũng không tránh được việc nó đua nhau bò ra ngoài. Lon trùn không thể không mở nắp, nhưng nếu mở nắp ra trước thềm Đại Hội 12 này thì trùn bò lểnh nghểnh, Đảng biết làm sao đây?

Trùn ở đây là những cái chết không minh bạch trong hàng ngũ của đảng CSVN, nhất là cái chết của ông Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Nguyễn Bá Thanh, một nhân vật tuy có nhiều ân oán giang hồ, nhưng rõ ràng là sau lưng ông có một khối lớn người ủng hộ, nhất là cư dân Đà Nẵng.

Hãy xem và nghe bài hát mà các cư dân Đà Nẵng vừa làm ra để hát về ông Nguyễn Bá Thanh do nhạc sĩ Cao Tâm sáng tác, ca sĩ Khánh Tâm trình bày, thì ai cũng thấy là sau lưng ông có một khối lớn quần chúng đang nóng lòng chờ để biết các thông tin về ông - một cách minh bạch:

Các câu hỏi mà dân chúng muốn biết là: Ông Nguyễn Bá Thanh chết do bệnh tự nhiên hay do bị đầu độc? Nếu bệnh tự nhiên thì căn bệnh thực sự của ông là gì và nó bắt đầu từ bao giờ? Nếu bị đầu độc thì cách bị đầu độc là như thế nào và xảy ra ở đâu? Ai là người chủ mưu? Kẻ sát nhân sẽ bị xử lý như thế nào?

Theo Vietnamnet ngày 11/1/2015 có viết "Ban chấp hành TƯ Đảng... biểu quyết giữ nguyên hình thức kỷ luật đảng như đề nghị của Bộ Chính trị", như vậy thì cán bộ cao cấp nào đã bị BCT đề nghị kỷ luật mà BCHTU đã biểu quyết đồng ý? Cán bộ đó phạm lỗi gì để bị kỷ luật? (1)

Hôm 12/1/2015 đài RFI có phỏng vấn nhà báo Phạm Chí Dũng mà trong đó có đoạn (2):

"RFI: Thưa anh, vừa rồi báo chí Việt Nam, thí dụ như tờ Vietnamnet chẳng hạn, khi đưa tin kết quả bỏ phiếu tín nhiệm, có câu "biểu quyết giữ nguyên hình thức kỷ luật Đảng như đề nghị của Bộ Chính trị". Theo anh, điều này có thể lý giải như thế nào?

Có thể nói đó là một thông tin khá bất ngờ. Tôi có đọc một số bản tin của VTV, của Vietnamnet, tôi nhận thấy đoạn đó họ viết khá tối nghĩa và mơ hồ, dường như họ bị kiềm chế bởi một vòng cương tỏa nào đó từ Ban Tuyên giáo Trung ương, mà không thể tiết lộ được thông tin. Nhưng đưa ra thông tin như vậy thì lại gây ra tò mò và hoài nghi nơi công luận.

Phạm Chí Dũng: Đây là một thông tin đặc biệt, vì việc giải quyết khiếu nại, giữ nguyên hình thức kỷ luật Đảng mà lại được đề nghị từ cấp Bộ Chính trị, chứ không phải cấp thấp hơn, làm cho người ta hiểu rằng nhân vật bị kỷ luật có thể là một nhân vật cao cấp, thậm chí ít nhất là cấp ủy viên trung ương Đảng trở lên.

Có lẽ chúng ta nên chờ xem trong những ngày tới, Bộ Chính trị có công khai hóa, minh bạch hóa nhân vật nào bị kỷ luật hay không, và nhân vật đó có liên quan tới một vụ việc nào đó, trầm trọng đến mức mà phải chính do Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật."

Quan sát các sự kiện đã có và đã thấy, cũng như những cái không có (như từ ngày 9/1 tức ngày ông NBT trở về VN cho tới nay, tuyệt nhiên KHÔNG có một ghi âm hay hình ảnh nào cả về ông), làm cho người dân nghĩ rằng Đảng đã nói dối đại trà, nói dối có tổ chức về ông NBT, vì thực sự ông đã chết và được chuyên cơ mang xác về, với sự tốn từ $340,000 đến $380,000, tùy công ty mà giá cả của họ cho biết.

Việc chở một người đã chết qua đường hàng không đòi hỏi các thủ tục đặc biệt được luật pháp quy định chặt chẽ, bởi vì các yếu tố như thời gian, vệ sinh, áp suất không khí trên cao loãng... cho nên thủ tục thường được thực hiện như trong link này:

Theo nhận xét của nhiều người, trong sự tính toán Đảng bắt buộc phải mở nắp lon trùng về những cái chết mờ ám do các đồng chí hạ độc lẫn nhau, mở sao cho trùng bò không sập Đảng trong giai đoạn tranh chấp quyền lực đầy gay cấn này, mà nó ảnh hưởng đến quá nhiều lãnh vực, từ phe nhóm, đến đổi mới chính trị, đến chủ quyền đất nước, đến quan hệ Việt-Trung-Mỹ... thì chắc vài ngày trước Tết (để còn trong năm cũ) Đảng sẽ chính thức cho ông NBT chết, nhằm đạt 3 mục tiêu sau đây:

1. Đảng cho thấy là công việc của Ban Nội Chính, ông Nguyễn Bá Thanh đã bàn giao xong cho ông Phan Đình Trạc.

2. Đảng đã tận tình chữa chạy cho ông Nguyễn Bá Thanh, từ tây y đến đông y, nhưng bất khả kháng.

3. Dân chúng lo đón Xuân, ăn Tết, không muốn nghe tin buồn hay chuyện chết chóc vào những ngày đầu năm, nên giảm thiểu sự chú ý của quần chúng.

Nhưng chỉ còn khoảng 12 tháng nữa là đến Đại Hội 12, cho nên chuyện gì cũng có thể xảy ra.




14 hrs ·
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ. Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ.  Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Like ·  · Share


Đảng CSVN Làm sao bảo vệ nổi Chủ nghĩa Mác Lê đã như cái xác chết thối rữa?

NHÀ CHÍNH TRỊ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM




NHÀ CHÍNH TRỊ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM

Nguyễn Trung Lĩnh, Hà Nội, ngày 30.01.2015.

Từ xưa tới nay dân tộc ta do nghèo nàn và lạc hậu, lại bị giới cầm quyền lừa bịp, ngăn cản thông tin nên chưa có mấy khi nghĩ tới chính trị đích thực. 

Những ý tưởng về chính trị đúng đắn không được lưu truyền, không được phát biểu rộng rãi cho mọi người cùng biết và học hỏi.

Các nhà lãnh đạo nhân dân, lãnh đạo các cuộc khởi nghĩa, lãnh đạo các cuộc cách mạng, các nhà đấu tranh chính trị, lãnh đạo đất nước và lãnh đạo các cấp chính quyền lâu nay được xem là những nhà chính trị của nhân dân như: Các Vua Hùng, An Dương Vương, Trưng Trắc, Trưng Nhị, Lý Bí, Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, Lê Hoàn, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Hồ Quý Ly, Quang Trung, Nguyễn Ánh, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt, Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, v.v. 

Các Nhà đấu tranh cho dân chủ nổi bật của chúng ta gần đây có Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Hà Sỹ Phu, Phạm Quế Dương, Chân Tín, Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Thanh Giang, Võ Đại Tôn và biết bao những nhà đấu tranh chính trị khác.

Hiện tại và mai sau thì các vị Đại biểu Quốc hội, Thành viên Uỷ ban Thường vụ Quốc hội, các cấp từ Bộ trưởng trở lên, Đại biểu Hội Đồng Nhân Dân và lãnh đạo Uỷ Ban Nhân Dân các cấp, các ứng cử viên của các đảng phái, các nhà đấu tranh cho công bằng, dân chủ và tự do là những nhà chính trị. Nhà chính trị có các cấp độ khác nhau, vì vậy tồn tại loại nhà chính trị siêu việt, bậc vĩ đại và có người cũng rất bình thường, thậm chí có cá nhân là kẻ phá hoại hay tay sai, tình báo cho nước khác, cuối đầu nghe theo sự sai bảo của lãnh đạo Trung Quốc, những tên thái thú, vô liêm xỉ vẫn có quyền cao chức lớn, thậm chí rất lớn.

Nhà chính trị đúng nghĩa của nó là những người làm việc vì toàn dân, vì toàn thể dân tộc, trong đó có cuộc sống và sự nghiệp của mình, được nhân dân, cử tri bầu lên một cách công bằng và minh bạch. 

Những cá nhân cả đời đấu tranh cho sự tiến bộ của xã hội và hạnh phúc của toàn dân, những cá nhân khi đang đứng ở vị trí lãnh đạo quần chúng nào đó thì đem hết tâm huyết phục vụ, cống hiến trí tuệ và thời gian cho nhân dân. Tóm lại nhà chính trị phải là “Nhà lãnh đạo thuê” của quần chúng nhân dân, có các vị trí trong bộ máy lãnh đạo các cấp chính quyền, các đảng phái, hoặc có ảnh hưởng lớn trong xã hội, chứ không phải là những Ông chủ của nhân dân như lãnh đạo ĐCSVN ngày nay.

Nhà chính trị đúng nghĩa phải là người nêu tấm gương sáng về đạo đức, minh bạch, trong sáng, thật sự vì nhân dân, làm việc đúng tiêu chuẩn cho phép, đủ năng lực và trí tuệ để đảm nhận công việc đang nắm giữ; không tìm cách bòn rút tiền bạc của nhân dân, tranh hết quyền lợi và các ưu thế khác cho vợ, con, gia đình và anh em họ hàng mình, luôn nỗ lực đấu tranh cho lợi ích của nhân dân và đất nước, đấu tranh chống lại áp bức và bất công trong xã hội. 

Thành quả phục vụ nhân dân, phục vụ đất nước là sự nghiệp và hạnh phúc của nhà chính trị chân chính. Một bộ óc chỉ luôn tìm cách kiếm tiền, lợi ích bằng mọi giá cho bản thân và gia đình, không dám đấu tranh, chỉ biết xu nịnh giới cầm quyền, chờ cơ hội để mua danh thì hoàn toàn không phải là nhà chính trị, phải rời khỏi vị trí mà nhân dân giao phó ngay lập tức, hoặc sẽ không bao giờ được tiến cử. 

Tình trạng lâu nay là lãnh đạo ĐCSVN vẫn luôn lên tiếng là “đầy tớ của nhân dân, hết lòng vì nhân dân”, v.v, nhưng thực tế thì không phải vậy. Bao nhiêu vị trí tốt trong hệ thống nhà nước thì chỉ có con em họ nắm giữ. Những hoạt động lâu nay của đa số lãnh đạo ĐCSVN không phải là làm chính trị, mà là cùng nhau kiếm quyền và kiếm lợi ích kinh tế cho bản thân, gia đình họ. Toàn dân ta hãy thức tỉnh và chỉ cho phép những cá nhân thực sự vì lợi ích của đất nước mới được lãnh đạo các cấp chính quyền, đặc biệt là cấp cao nhất.

Để có thể trở thành một Lãnh tụ tối cao của dân tộc thì phải siêu thoát, có tố chất, có tầm suy nghĩ, có trí tuệ dũng mãnh và lòng dũng cảm hơn ai hết. Chính những yếu tố này sẽ chinh phục được mọi thành phần xã hội và toàn thể dân tộc ta như: cá nhân đó phải hơn các tỷ phú, hơn các nhà khoa học, các chuyên gia giỏi và mọi thành phần khác. 

Nếu cá nhân nào đó chỉ nhìn thấy tiền của, làm mọi việc giúp dân vì phong bì tiền và danh tiếng hão của bản thân, hoặc không làm gì, không dám đấu tranh gì thì quá tầm hèn, không xứng đáng ngồi ở những vị trí cao của dân tộc ta. Nếu dân tộc ta có những “Lãnh tụ” kiểu như vậy thì thật là xấu hổ cho con Người Việt Nam. 

Lãnh tụ tối cao của một dân tộc là Vị tổng chỉ huy, “Vị Thống soái”, “Vị Tộc trưởng”, một “Con Ong Tướng”, một “Vị Anh hùng thế gian”, “Anh hùng trái đất”, trí tuệ siêu thoát, thoát tục, Nhà ngoại giao tối cao, là tâm điểm để toàn dân hướng tới, đặt niềm tin, là đại diện cho trí tuệ và đạo đức của toàn dân, là hình ảnh quảng cáo lớn nhất ra toàn Thế giới, là cá nhân chiệu trách nhiệm lớn nhất về mọi tình hình của đất nước và đời sống nhân dân trước toàn dân. Trong mọi lúc chúng ta đều cần một người như vậy, mỗi thời điểm có một cá nhân

Cá nhân nào đang làm được việc cho nhân dân một cách tốt nhất thì cứ tiếp tục làm, khi nào không thể làm được nữa hoặc có người thay thế thì phải rút lui, chứ không phải chỉ được phép nắm giữ một vị trí lãnh đạo nào đó tối đa là 2 nhiệm kỳ liên tục như nhiệm kỳ Tổng Thống Mỹ, vì nước Mỹ đông dân số nên có nhiều người có khả năng làm Tổng Thống. Quan điểm này đã được nhiều nước áp dụng, ví dụ CHLB Đức: Ông cựu Thủ tướng Helmut Kohl làm thủ tướng 18 năm liên tục (1981-1998), bà Angela Merkel hiện nay đã làm 3 nhiệm kỳ thủ tướng mà kinh tế đất nước và đời sống người dân vẫn phát triển tốt.

Tính chính trị của người đứng đầu đất nước thể hiện trình độ văn hóa, dân trí, trí tuệ của một dân tộc, nó thể hiện sự hiểu biết, tầm suy nghĩ cao lớn của dân tộc đó. Những dân tộc phát triển cao như Mỹ, Đức, Anh, Pháp họ thường có người đứng đầu đất nước đạt mức độ hầu như tối ưu. Còn các dân tộc bé nhỏ hay chậm phát triển hơn thường người đứng đầu đất nước bị khiếm khuyết nhiều mặt hoặc là được tiến cử một cách may rủi, không có tố chất chính trị bẩm sinh, không trong sạch, do dân tộc đó kém không có người hoặc do hệ thống chính trị không biết tuyển dụng và bồi dưỡng nhân tài đích thực. 

Những dân tộc kém về văn minh và sức mạnh lại càng kém hơn vì sự kém cỏi của người đứng đầu đất nước ảnh hưởng đến cả nước. Việt Nam ta là một dân tộc có nhiều nhân tài chính trị không kém gì nước Mỹ, Đức, Nhật, Anh hay Pháp, nhưng chưa được cả hệ thống chính trị phát hiện, bồi dưỡng và ủng hộ lên nắm quyền. Vì vậy chúng ta chưa có những nhà chính trị xuất chúng dẫn dắt dân tộc nên đất nước ta vẫn rất nghèo nàn, độc tài, tham nhũng và tụt hậu.

Khi chúng ta có hiến pháp chuẩn, tạo được vị trí quyền lực cho người đứng đầu đất nước là Chủ tịch nước hay Tổng thống với các vị trí khác phù hợp, có được nhân tài xuất chúng về chính trị cầm lái, lãnh đạo đất nước thì lòng dân sẽ yên, đất nước ổn định, nhân dân yên tâm không phải nhấp nhổm, tranh đấu, tốn thì giờ vào công tác quản lý và lãnh đạo đất nước để tập trung vào công việc chuyên môn cho bản thân. Khi đó nhân dân vừa có tự do, vừa có dân chủ, lại vừa có ổn định xã hội, vận động cần thiết để thúc đẩy xã hội phát triển toàn diện với tốc độ nhanh nhất như các nước phát triển cao. 

Một nhân tài xuất chúng về chính trị nắm quyền lãnh đạo đất nước với đầy đủ quyền hành cho phép một cách minh bạch và đúng mực, với một hệ thống hiến pháp và pháp luật chuẩn mực thì sẽ có ích vô cùng lớn đối với sự phát triển của đất nước và đời sống người dân. Một sự thay đổi, lột xác toàn thể dân tộc trong một thời gian ngắn nhất có thể.

Lâu nay hệ thống quản lý đất nước của chúng ta sai, nhiều thiếu sót, đảng chính trị không ra đảng, bộ máy nhà nước nhiều bất cập, các nhà lãnh đạo chính trị không được bố trí đúng người đúng việc nên các vấn đề tồn tại của quốc gia và người dân không được giải quyết.
Ngày nay những người tranh đấu chính trị phải biết kết hợp với nhau thành Lực lượng, thành Phe lớn và cùng nhau xây dựng hai Lực lượng, hai Phe cơ bản tốt nhất có thể thì sự nghiệp tranh đấu của chúng ta mới được lịch sử thừa nhận. Chúng ta kiên trì con đường đấu tranh đúng đắn cho ngày hôm nay và mãi về sau, rồi cùng với thời gian đa số nhân dân cả nước sẽ từng bước ủng hộ thì những ý tưởng đúng đắn của chúng ta sẽ thành hiện thực. 

Cái quan trọng nhất của đất nước ta hiện nay là bằng mọi cách để đưa được một người làm chính trị chuẩn nhất, với một ê kíp tối ưu lên nắm quyền lãnh đạo tối cao. 

Khi điều đó được thực hiện chúng ta sẽ nhanh chóng có hiến pháp tốt nhất và mọi vấn đề khác sẽ được sắp xếp, chỉnh đốn dần. 
Nền dân chủ, sự tự do, nhân quyền, ổn định và phát triển mọi mặt sẽ đến với nhân dân ta.

Những suy nghĩ trên không phải là lý thuyết, trừu tượng và viễn vông, nó hoàn toàn là hiện thực trong nay mai. Nhà chính trị đích thực dù bất kỳ ở cấp nào cũng phải là những con người quan tâm đến cộng đồng, quan tâm đến đất nước và dân tộc mình là chính, lấy đó làm tiêu chí và là động cơ cho mọi hoạt động của bản thân. Vì tôi yêu nước, yêu dân mà tôi đi làm chính trị, sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro!



__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Featured post

Lisa Pham Vlog -21/5/2026/Vấn Đáp official-22/5/2026

My Blog List