Việt Nam






Thursday, 23 March 2017

Mời xem chuyện VN......Dân DANANG nói gì về thành phố TRUNG QUỐC




Mời xem chuyện VN
LK 20-3-2017

1-Dân DANANG nói gì về thành phố TRUNG QUỐC


Một thành phố từng được mệnh danh là nơi đáng sống nhất Việt Nam, một thành phố không có trộm cắp, không có xì ke ma túy, không có cướp giật, không có người ăn xin, lang thang cơ nhỡ… và ông Nguyễn Bá Thanh, lúc sinh thời còn lạc quan tin rằng Đà Nẵng là thành phố có bờ
biển đẹp nhất hành tinh.

| Sông Hàn, Đà Nẵng.AFP photo |

Nhưng câu chuyện lạc quan ấy có vẻ như đã hoàn toàn khép lại kể từ khi ông Thanh nhắm mắt xuôi tay.
Hiện tại, Đà Nẵng có tất cả mọi thứ mà thời ông Thanh không có như trộm cướp, xì ke ma túy, giết người, bờ biển lở lói, và đặc biệt,
người Trung Quốc đầy rẫy trên thành phố đáng sống này.

Giờ chừ mà Trung Quốc xây dựng trên quê hương của Nguyễn Bá Thanh thì quá vô lý đi. Nếu ông Thanh còn sống thì không có chuyện này đâu.
- Bà Vỹ, người dân Đà Nẵng

Một người dân Đà Nẵng tên Vỹ, chia sẻ:
“Giờ chừ mà Trung Quốc xây dựng trên quê hương của Nguyễn Bá Thanh thì quá vô lý đi. Nếu ông Thanh còn sống thì không có chuyện này đâu. Bởi thế với những công trình xây dựng của Trung Quốc thì cứ đập, đập càng sớm càng tốt chứ bây giờ mọi nơi trên đất nước này đều có Trung Quốc sang xâm lấn thì… Tui thấy tình hình bất ổn quá đi! Ý kiến của tôi là đập hết, còn quý vị cho ý kiến chứ tôi thì tôi đập hết.”
Với thâm niên hơn sáu chục năm sống và làm việc tại Đà Nẵng, chứng kiến những đổi thay của thành phố, bà Vỹ cho rằng giá như ông Thanh
giữ lại điều ông muốn nói và kín tiếng về cái thành phố đáng sống này, chỉ để trong di chúc thì Đà Nẵng không đến nỗi xuống cấp như hiện tại.
Cái lỗi của ông Thanh là ông đã nỗ lực cả một đời để xây dựng Đà Nẵng và tuyên bố nó đáng sống. Và ông không lường trước được là dòng chảy người Trung Quốc tị nạn môi trường tại Việt Nam ngày càng nhiều. Mà một khi người tị nạn nắm thế thượng phong, chính quyền của họ nắm chóp bu chính quyền nước cho tị nạn thì họ sẽ nhảy tót lên ghế làm ông chủ.
Bà Vỹ nói rằng bà không ngoa một chút nào khi nói người Trung Quốc đã nhảy tót lên ghế làm chủ. Vì hầu hết, họ có nhà cửa, cơ sở trên đất
Việt Nam mà không phải tốn kém nhiều, họ chỉ cần nắm lấy cái thóp ham tiền của một bộ phận người Việt, sau đó ném cho nhóm người này một cục tiền để biến họ thành tay sai và tha hồ sai khiến họ đi tìm đất, mua đất, đứng tên chủ đất để phục vụ cho họ, xây nhà cửa cho họ.
Bà Vỹ nói thêm là sở dĩ người Trung Quốc sẵn sàng ném tiền cho dân Việt Nam đứng tên mua nhà là vì họ không những nắm cái thóp ham tiền,
hèn nhát của một bộ phận người dân mà nắm luôn cái thóp mê tiền, mê quyền lực của giới quan chức. Một khi lấy cái vũ khí quan hệ với đám
quan chức ra hù dọa, dân sẽ sợ họ và không dám lừa gạt, mà cũng chẳng có đứa nào gạt được họ một khi họ đã có thế lực, có tay trong tay
ngoài, đám dân đứng làm lá chắn đạn, làm chủ danh nghĩa các lô đất của họ chẳng qua là những con tép riu, chẳng thể làm gì được họ.
Phố đáng sống của ai?

| Bên ngoài khu nhà được cho là của người Trung Quốc xây dựng ở đường Phạm Hùng, Đà Nẵng. RFA photo |

Một nhà thơ sống tại Đà Nẵng, không muốn nêu tên, chia sẻ:
“Chuyện xây dựng trái phép ở Đà Nẵng là một thực trạng. Người ta xây dựng trước rồi hợp thức hóa sau, không chỉ ở Đà Nẵng mà nhiều nơi khác
ở Việt Nam nữa. Nếu mình theo dõi người xây dựng, họ nói là họ cải tạo thôi! Nhưng người ta tính con đường này rồi, chấp nhận xây rồi chấp
nhận bị phạt để đi vào hoạt động.”
Anh này ví von Đà Nẵng là một bài thơ. Mà đã là thơ thì đương nhiên nó khác văn xuôi và khác báo chí, nó phải du dương, để hút hồn người ta.
Và đã là thơ thì có lúc người ta viết bằng chữ quốc ngữ, có lúc viết bằng tiếng Tây, có lúc viết bằng tiếng Tàu, tùy vào khả năng ngôn ngữ
và nhu cầu về nhuận bút tức thời của nhà thơ.
Có vẻ như hiện tại, bài thơ Đà Nẵng là bài thơ theo thể Đường Luật và viết để ngâm ngợi chứ không phải để suy ngẫm, chiêm nghiệm. Cái thời
mà bài thơ Đà Nẵng hiện đại, đậm chất lửa thi ca có vẻ như đã qua rồi, và hiện tại, một Đà Nẵng với rác ngập các con kênh đen, với bờ biển lở
lói, với nạn xì ke ma túy, cướp giật, và trên hết là đi đâu cũng gặp người Trung Quốc.

Chuyện xây dựng trái phép ở Đà Nẵng là một thực trạng. Người ta xây dựng trước rồi hợp thức hóa sau, không chỉ ở Đà Nẵng mà nhiều nơi khác ở Việt Nam nữa.
- Một nhà thơ, Đà Nẵng

Ông bạn nhà thơ này nói thêm là ông không hề phản đối sự có mặt của người Trung Quốc hay bất cứ người nào trong thành phố của ông, bởi
thời đại thế giới phẵng, người ta có thể đi du lịch khắp mặt đất, thậm chí có thể ra khỏi hành tinh để du lịch. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ để
người dân của một quốc gia đang xâm lăng biển đảo và biên giới đi sâu vào nội điạ du lịch mà không thể đoán được đâu là người du lịch thuần
túy, đâu là gián điệp thì mối nguy không hề nhỏ một chút nào.
Nhà thơ này đưa ra quan điểm rằng ông không hề sợ nếu như thực sự khu nhà xây theo kiến trúc Trung Quốc là do người Trung Quốc xây dựng. Màông rất là sợ nếu như khu nhà kia do người Việt Nam xây dựng theo chỉ định, theo sự giật dây của các ông chủ Trung Quốc và khi nó hoạt động vẫn núp bóng người Việt nhưng lại mang linh hồn Trung Hoa. Đều đó thật đáng sợ bởi không riêng gì số ít đã ngã sang làm Việt Gian mà ngay cả
những người dân lương thiện vì đói nghèo, vì thiếu thốn và mặc cảm bởi cái nghèo đã tự bán mình cho quỉ sứ.
Và có vẻ như hiện nay, với hàng ngàn ngôi nhà và lô đất do các ông chủ người Việt Nam đứng tên nhưng chẳng bao giờ đến ở và bản thân họ
nếu xét về khả năng kinh tế thì có tưởng tượng cỡ nào cũng không chạm đến được những lô đất vàng mà họ đang đứng tên. Như vậy chắc chắn phải có
một sự bất minh nào đó trong vấn đề nhà cửa tại Đà Nẵng.
Một nữ bác sĩ làm việc tại một bệnh viện tư ở Đà Nẵng, cho biết,số lượng người Trung Quốc chữa bệnh ở các bệnh viện tại Đà nẵng ngày càng
đông. Như vậy chứng tỏ họ không đơn thuần đi du lịch mà họ phải lưu trú lâu dài. Bởi hiếm có trường hợp nào khách du lịch lại quyết định
chữa những căn bệnh không có tính cấp thời như mổ ruột thừa, chữa nhiễm trùng đường ruột hay ngộ độc thực phẩm… mà họ chữa các căn bệnh đòi hỏi thời gian điều trị lâu dài và chưa đến nỗi phải chữa liền như thấp khớp, viêm xoang, chữa nha khoa, chữa mắt, đau lưng… Trong khi đó, các căn bệnh này chữa ở Trung Quốc lại tốt hơn.
Có thể nói rằng hiện tại, không riêng gì Đà Nẵng mà hầu hết các tỉnh thành Việt Nam, trận lốc Trung Quốc đã cuốn phăng mọi giá trị mang
Việt tính, trong đó lòng yêu nước và tính tự trọng cũng bị cuốn đi quá nhiều.
Nhóm Tường Trình Từ Việt Nam
(RFA)

__._,_.___

Posted by: ngoc hoang 

TIN TỨC VIỆT NAM: CỤ ÔNG MỞ LOA NÓI CHO CẢ LÀNG NGHE TẬP ĐOÀN BÁN NƯỚC G...

TIN TỨC VIỆT NAM: CỤ ÔNG MỞ LOA NÓI CHO CẢ LÀNG NGHE TẬP ĐOÀN BÁN NƯỚC G...

Sunday, 19 March 2017

Đốt sách .....rồi bây giờ đấu giá sách


Đúng là một đám đại ngu si, đại dốt nát..

....Bây giờ nó mới biết là nó đã hũy hoại nguyên một kho tàng rất quý báu của Việt Nam nói chung.


From:




Đốt sách .....rồi bây giờ đấu giá sách

Có khoảng 180 chục triệu cuốn sách đủ loại ở miền Nam nằm trong vùng định chế sách bị tiêu hủy, vẫn có một số sách không nhỏ trên thoát nạn do sự cất dấu của những người có lòng với văn học và do cả óc trục lợi của một số người. Dù cho có trục lợi đi nữa thì cũng vẫn là một điều đáng làm vì gián tiếp giúp cho sinh mệnh chữ nghĩa miền Nam vẫn có cơ hội sống lại.

Một cảnh đốt sách thật tang thương tháng 05/1975 ở Sài Gòn

Chính trong cái khung cảnh sinh hoạt sách báo miền Nam bị vây khốn khó khăn như thế đã làm nảy ra một nghề mới: Nghề bán sách dạo, sách bán ở vỉa hè. Nghề này từ nay thay thế công việc của ông Khai Trí cũng như cho khoảng 2500 nhà sách trên toàn miền Nam đã phải tự động đóng cửa sau 1975. Nó tiêu biểu cho nghề buôn bán chui dưới chế độ xã hội chủ nghĩa. Xã hội tạo ra một lớp người làm ăn bất hợp pháp. Cái gì cũng thành chui cả. Sách chui, gạo chui, thuốc tây chui, đi chui và ngay cả việc đi tu cũng trở thành tu chui. Sách càng bị cấm, càng nhiều người tìm đọc.
Có lẽ người có lòng nhất với sách vở miền Nam là ông Khai Trí. Từ người bán sách lẻ lề dường, ông xây dựng nên cơ nghiệp là nhà sách Khai Trí, số 60- 62 đường Lê Lợi. Tôi đã đứng bên kia đường Lê Lợi sau 1975 để chứng kiến cảnh hôi sách, đốt sách của nhà Khai Trí. Cảnh tượng ấy còn như in vào đầu tôi. Sách của nhà Khai Trí vứt tung tóe, bừa bãi trên mặt đường phố Lê Lợi trong nỗi bất lực của nhiểu người miền nam cách đây 40 năm.

Tôi không biết lúc bấy giờ ông Khai Trí đứng ở đâu... Nhưng cái cảnh ấy nó bộc lộ hết cái bản chất bạo tàn của những kẻ chiến thắng.
Chợ trời sách miền Nam trên đường Đặng Thị Nhu Q1 năm 1979

Khi cơ sở nhà sách Khai Trí bị tịch thâu. Theo nhà văn Nhật Tiến, một lần nữa, ông Khai Trí lại ra ngồi lề đường, trải một tấm nhựa ni lông bán vài cuốn sách thiếu nhi còn sót lại. Đây lại là một hoạt cảnh đau lòng và ngược đời bầy ra trước mắt. Từ một chủ nhân bề thế, uy tín mà trong kho chứa hàng triệu cuốn sách, nay ông trở thành người bán sách dạo đầu đường.

Cảnh tượng này giúp ta nhớ lại như hoạt cảnh đấu tố trong Cải cách ruộng đất.
(Trích: "Hiện trạng văn học miền Nam sau 1975 ở miền Nam..." của Nguyễn Văn Lục.)
SAIGON 1979 - Chợ sách cũ đường Đặng Thị Nhu

Sau năm 1975, Đặng Thị Nhu là một con đường sách nổi tiếng mà
dân mê sách, các nhà văn, nhà văn hóa Hà Nội, Sài Gòn không thể không biết.
Chỉ là một con đường nhỏ dài chừng 200m, nối liền hai đường Ký Con và Calmette là những sạp chứa đầy sách, đối diện nhau qua một lối đi bộ...
Cũng nhờ chợ sách này mà nhiều tác phẩm xuất bản trước 1975 của miền Nam được lưu truyền , gìn giữ . Có những gia đình cất dấu nhiều sách quý , nhưng sau đó đứt ruột chia tay với sách vì sinh kế . Mua bán sách cũ cũng giúp bao gia đình thoát được cái đói . Cảnh đó chỉ có những người không may mắn kẹt lại SG sau 75 mới thấu hiểu !

...Rồi bây giờ đấu giá sách

Bây giờ nó mới biết là nó đã hũy hoại nguyên một kho tàng rất quý báu của Việt Nam nói chung.

Chê bai chửi rủa VNCH cho lắm rồi dốc túi mua sách thời VNCH như của quý hiếm !Trong cái buổi gọi là " đấu giá sách quý hiếm " đó hầu hết các quyển sách đắt giá nhất đều được viết bởi người VNCH , xuát bản bởi VNCH hoặc lưu hành rộng rãi thời VNCH . Chửi VNCH là Ngụy , chửi cờ vàng là bán nước , tìm mọi cách trù dập , tiêu diệt người VNCH , những muốn xóa bỏ toàn bộ văn hóa của người VNCH .

Bây giờ quay ra mê nhạc vàng , mê sách của VNCH ! Những thứ mà CSVN 1 thời lên án là văn hóa đồi trụy hoặc văn hóa ngoại lai , bán nước , và bị cấm hết !Kệch cỡm chưa ?Nếu 1975 " giải phóng " miền Nam mà CSVN không đem toàn bộ sách vở của VNCH ra đốt thì bây giờ còn khối sách quý hiếm để đem ra bán đấu giá mà làm giàu nhỉ ?Sao không thấy cuốn sách nào của Các Mác, Lenin , hay thậm chí của cha già kính yêu nằm trong danh sách những cuốn sách quý hiếm được con cháu CS ngày nay bỏ tiền chục triệu ra mua vậy ? Hay sách của CS thì chỉ đáng đem gói hàng hay nhóm bếp thôi ?

Phiên đấu giá sách quý hiếm hấp dẫn 20/09/2015 13:24

TTO - Sự xuất hiện của GS Ngô Bảo Châu và doanh nhân Nguyễn Thanh Phượng đã làm cho phiên đấu giá sách quý hiếm do Nhã Nam tổ chức sáng 20-9 tại TP.HCM thêm kịch tính và hào hứng.
15 đầu ấn phẩm đưa ra đấu giá lần này là một phần của chương trình Chợ phiên sách cũ kéo dài trong ba ngày từ 18 đến 20-9.
 Các ấn phẩm có mức giá khởi điểm dao động từ 20.000 đồng đến 5 triệu đồng, hứa hẹn mức độ tham gia của các tay chơi sách và giới quan tâm, hâm mộ sẽ rất đa dạng, sinh động.
Với bước giá cho mỗi lượt đấu là 10.000 đồng, MC phiên đấu giá Tuyết Anh đã nỗ lực giới thiệu các ấn phẩm, kêu gọi khuyến khích và cả… khích động mọi người có mặt tại Nhã Nam thư quán cùng tham gia bỏ giá đấu.

Cuộc đấu diễn ra được nửa đường thì bất ngờ giáo sư Ngô Bảo Châu và doanh nhân Nguyễn Thanh Phượng cùng đến tham gia đấu giá.
Lúc này sàn đấu đang vào lượt bỏ giá cho quyển Bác sĩ Ai-Bô-Lít - quyển truyện nổi tiếng của Coóc nây Tru-cốp-xki, NXB Cầu Vồng 1984, từng quen thuộc với nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam. Quyển này giá khởi điểm 50.000 đồng, người tham gia đấu đầu tiên là Dạ Thương - chủ tiệm sách Book Nest - nâng giá lên 100.000 đồng.

MC Tuyết Anh đang giới thiệu quyển Nói với tuổi hai mươi
Có lẽ quyển sách thiếu nhi này gợi lên những ký ức tuổi thơ của mình nên bà Thanh Phượng đã tham gia bỏ giá đấu quyết liệt và đấu thắng ở mức giá 1 triệu đồng. 
Sau đó đến lượt đấu giá quyển Việt Nam văn hóa sử cương của Đào Duy Anh do NXB Bốn Phương (của thi sĩ Đông Hồ thành lập) ấn hành năm 1951, sách được bảo quản rất tốt, còn bìa và jacket.
Quyển sách này vốn quan trọng và được các thế hệ trí thức nước nhà đánh giá rất cao, cộng với chất lượng một bản sách có tuổi đời hơn nửa thế kỷ nhưng còn gần như mới nguyên đã quyến rũ GS Ngô Bảo Châu nâng giá từ mức khởi điểm 150.000 đồng lên 1 triệu đồng, rồi 1,5 triệu đồng. 
Lúc này chỉ còn chủ tiệm sách Dạ Thương đeo bám đấu nhích từng bước: 1.610.000 đồng, 1.620000 đồng… Tuy nhiên, GS Ngô Bảo Châu kiên quyết theo đuổi, nâng giá lên 2 triệu đồng.

GS Ngô Bảo Châu đưa tay bỏ giá đấu quyển Việt Nam văn hóa sử cương.


Cử tọa cuộc đấu vỗ tay vang lên khi GS Ngô Bảo Châu nâng mức giá lên 2,5 triệu đồng và đấu thắng.

 Có lẽ mọi người cũng cảm nhận được dư vị hấp dẫn của lượt đấu này khi quyển sách sử - văn hóa Việt Nam văn hóa sử cương bản in 1951 thuộc về GS toán học đang rất nổi tiếng ở Việt Nam.

 Tiếp theo là một ấn phẩm “nặng ký” và là điểm nhấn của cuộc đấu giá: quyển Cochinchine (Nam Kỳ) do Phủ toàn quyền Đông Dương thực hiện, NXB Gastaldy in tại Sài Gòn năm 1931.

 Đây là quyển sách thuộc bộ sưu tập của nhà báo Hà Văn Bảy, xuất bản nhân cuộc triển lãm thuộc địa tại Paris năm 1931.

 Điều đáng quý là quyển này được bảo quản tốt, còn đầy đủ các bản đồ in kèm, và nhiều hình ảnh về cảnh sinh hoạt, kiến trúc xây dựng của Đông Dương xưa…

 Sách được khởi đấu ở mức giá 5 triệu đồng. Doanh nhân Nguyễn Thanh Phượng trao đổi cùng GS Ngô Bảo Châu và nhóm bạn đã quyết định tham gia đấu giá.

 Lượt đấu kịch tính vì kéo dài qua các bước: 5.060.000 đồng -  5.500.000 đồng, 5.600.000 đồng với hai "đối thủ" tham gia là ông Dương Thanh Hoài - phó giám đốc Nhã Nam - và bà Thanh Phượng.

> Ông Hoài cho biết hiện Nhã Nam chưa có quyển này và muốn đấu thắng để lưu 1 bản Cochinchine, nhất là quyển này chất lượng rất tốt.

Nhưng khi bà Phượng nâng giá lên mức 10 triệu đồng thì ông Hoài đứng lên tuyên bố nhường.
Mọi người cùng vỗ tay chúc mừng quyển sách của người Pháp in từ năm 1931 tại Sài Gòn thuộc về một doanh nhân Việt Nam sau 84 năm thông qua phiên đấu giá cũng tổ chức tại Sài Gòn.
MC Tuyết Anh đang giới thiệu quyển La musique et le monde
Trước đó, một quyển sách khác cũng trong bộ sưu tập của Hà Văn Bảy là quyển tiếng Pháp La musique et le monde - tác giả GS Trần Văn Khê, có thủ bút của ông ghi trên sách khởi điểm 1 triệu đồng, đã được một nhà sưu tập tại TP.HCM đấu thắng ở mức 2,1 triệu đồng.
Bên cạnh đó, phiên đấu giá lần này còn có 1 quyển thơ của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh được đánh giá là ấn phẩm hiếm gặp: Đầu xuân ra sông giặt áo, NXB Văn Nghệ ấn hành năm 1986, giá khởi điểm 50.000 đồng và đã đấu thắng ở mức 300.000 đồng.
Có mặt tại buổi đấu giá, nhà báo Lê Văn Nghĩa biểu lộ sự đồng tình với mục đích sử dụng số tiền đấu được cho quỹ sách nói phục vụ người mù TP.HCM.
Ông Nghĩa cho biết hiện trong bộ sưu tập của ông có một số bản quý hiếm, có thể lần tới ông cũng sẽ tham gia đưa sách ra đấu để gây quỹ từ thiện.
Giới sưu tập Sài Gòn cũng đánh giá cao những phiên đấu giá như thế này, “cho thấy những ấn phẩm có giá trị vượt thời gian và mức độ quan tâm của người đương thời với những quyển sách trong quá khứ” - một nhà sưu tập nhận xét.
Sau khi trừ giá khởi điểm cho chủ sách, tổng cộng phiên đấu giá sáng 20-9 tại Nhã Nam thư quán đã thu được 15.130.000 đồng. Ban tổ chức đã chuyển số tiền này cho chị Hướng Dương - giám đốc Thư viện sách nói dành cho người khiếm thị.
15 ấn phẩm và giá đấu thắng:

Tờ nhạc Mùa thu cho em, tác giả Ngô Thụy Miên: 100.000 đồng
 
Sách Việt Nam phong tục, tác giả Phan Kế Bính, 1975: 270.000 đồng
 
Sách Nói với tuổi hai mươi, tác giả Thích Nhất Hạnh, 1973: 260.000 đồng
 
Tri Tân tạp chí số 98, năm 1943: 300.000 đồng
 
Tờ nhạc Thà làm giọt mưa, tác giả Phạm Duy: 150.000 đồng
 
Tờ nhạc Chuyện hẹn hò, tác giả: Trần Thiện Thanh: 100.000 đồng
 
Sách La musique et le monde, tác giả Trần Văn Khê, 1995: 2.100.000 đồng
 
Món ngon Hà Nội, tác giả Vũ Bằng, 2014: 300.000 đồng
 
Bác sĩ Ai-Bô-Lít, 1984: 1.000.000 đồng
 
Tờ nhạc Diễm xưa, tác giả Trịnh Công Sơn: 150.000 đồng
Đầu xuân ra sông giặt áo, tác giả Nguyễn Nhật Ánh, 1986: 300.000 đồng

  Việt Nam văn hóa sử cương, tác giả Đào Duy Anh, 1951: 2.500.000 đồng

  Cochinchine, Phủ toàn quyền Đông Dương thực hiện, 1931: 10.000.000 đồng

Vang bóng một thời, tác giả Nguyễn Tuân, 1963: 800.000 đồng
Kiều, Nguyễn Văn Vĩnh dịch ra tiếng Pháp, in song ngữ 1951: 2.800.000 đồng.




































__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay"

My Blog List