Việt Nam






Sunday, 3 September 2017

Về làm chi, rồi mai lặng lẽ ra đi


an nam nhất thốn thổ...
một lổ vạn ngủỏ̀i cày...
miệng mầy cũng y chang....

On Sun, Sep 3, 2017 at 8:02 PM, TRUONG-AN truongocan@yahoo.com.au [thong_tin_tu_do] <thong_tin_tu_do@yahoogroups.com> wrote:
BoxbeThis message is eligible for Automatic Cleanup! (thong_tin_tu_do@yahoogroups.com) Add cleanup rule | More info

 
Xin chuyển


----- Forwarded Message -----
From: "thao nguyen thoant47
Sent: Sunday, 3 September 2017, 11:20
Subject: [Btgvqhvn-3]
THÍCH NHẤT HẠNH : Ăn Cơm CỤ NGÔ Thờ HỒ CHÍ MINH

     Về làm chi, rồi mai lặng lẽ ra đi 
From: AN-NAM <>
To: 
Sent: Saturday, 21 January 2017, 16:43
Subject: LỜI TRẦN TÌNH 

...các nhân sĩ phổ biến những điện thư có ý nghĩa tương tự như điện thư nầy là một trong những đóng góp cần thiết cho dân tộc, nhứt là trong thời gian nầy; thời gian mà đất nước có thể đi vào một bước ngoặt mà chế độ độc đảng sắp cáo chung.


Thành phần Việt gian được nêu ra trong chuỗi điện thư nầy chỉ có 2 con đường để đi:

1/ Trở về với dân tộc.

2/ Nếu không thể hồi đầu thì phải được tách rời khỏi đại khối dân tộc vì sự nguy hại mà (cha mẹ, ông bà) họ ĐÃ và họ SẼ tiếp tục làm cho dân tộc.

*Có lẽ một số người không dám thừa nhận một điều, đó là: Đa số "người ta" đã lựa chọn điểm 1 ở trên

*Điểm 2. Dù lực bất tòng tâm nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức và vẫn còn tuỳ vào vận mệnh của dân tộc mình có đủ sức để "vượt thoát khỏi vòng kềm toả đau đớn" nầy không thôi!!!

a- Đoàn kết dân tộc thì không thể đoàn kết với Việt gian

b- Tách thành phần Việt gian ra khỏi đại khối dân tộc thì không phải là chia rẽ.

-2 điểm a và b ở trên cần được hiểu minh bạch.

From: AN-NAM <




-----------------------------------------============================



Đọc những bài viết nói về cá nhân ông Ngô Đình Diệm (NĐD). Tôi xin được viết ít hàng cũng trong phạm vi cá nhân ông NĐD, không lẫn lộn sang đề tài khác. Viết là cho công luận, gồm cả người già, người trẻ và tôi tin rằng, mọi người đều đã biết; tôi chỉ ngắn gọn, ai chưa biết rõ thì cứ vào lục tìm trong các websites và tôi cũng không làm chuyện lấy thúng úp voi để hướng dẫn thế hệ sau đi hoặc tiếp nối vào con đường sai trái, nhục nhằn.

-Chung quanh cái năm 1945 đó là thời Pháp thuộc (đất nước mình đã bị xoá tên trên bản đồ thế giới vì đang nằm trong tay giặc Pháp và dĩ nhiên, "mẫu quốc" là Pháp). Vua Bảo Đại thoái ngôi - trao ấn kiếm của triều đình - cho Việt Minh. Chấm dứt thời nhà Nguyễn. Ông Bảo Đại trở về làm thường dân của nươc Việt. 

Việt Minh nắm chánh quyền và ngày 2 Tháng 9 năm 1945 họ thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau). Việt Minh phát động toàn dân chống Pháp (vẫn đang thời thuộc Pháp) và 9 năm sau, họ thắng giặc Pháp ở trận Điện Biên Phủ năm 1954 (và cũng dĩ nhiên, lúc đó, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà là từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau). Nhưng, lại một chữ nhưng:

- Ngoại bang (!) dựng "thường dân Bảo Đại" lên làm Quốc Trưởng (tương đương Tổng Thống) và theo đúng "chương trình", ngoại bang lần lượt đưa ông Ngô Đình Diệm về làm "Thủ Tướng" cho "Quốc Trưởng Bảo Đại", "Thủ Tướng" NĐD "truất phế Bảo Đại" và lên làm Tổng Thống, năm 1956, NĐD từ chối tổ chức tổng tuyển cử cả nước như quy định của Hiệp Định Genève và theo đúng "chương trình" của ngoại bang, NĐD "lập" ra nước Việt Nam Cộng Hoà (I) từ vĩ tuyến 17 đến Mũi Cà Mau (chia đôi đất nước và mình có 2 nước VN?!) dẫn đến cuộc chiến 20 năm (Vietnam War) làm điêu tàn đất nước vốn đã mấy trăm năm tang thương, kiệt quệ trong cuộc chiến chống giặc Pháp và vừa đuổi được giặc! Dân VN không ai bầu cho ông Ngô Đình Diệm làm Tổng Thống cả, ông ta là người của Mỹ đưa về!

* Danh có chánh thì ngôn mới thuận! Những dòng chữ đỏ ở trên lại là 1 sự thật không đảo ngược được; nếu những dòng chữ đỏ ở trên được đảo ngược lại thì ông Ngô Đình Diệm có thể là một CHÍ SĨ, đại loại giả sử là: Đa số dân VN (không cần toàn dân) yêu cầu ông Bảo Đại (BĐ) trở về và ông (BĐ) trở về theo ý nguyện của đa số dân VN rồi bổ nhiệm ông NĐD làm Thủ Tướng, rồi vì tình hình đất nước mà ông Diệm phải truất phế ông Bảo Đại, rồi tổ chức bầu cử mà đa số dân VN bầu ông Diệm làm Tổng Thống. Đó mới là danh chánh ngôn thuận và ông Diệm vẫn có thể là một chí sĩ dù cha của ông (Ngô Đình Khả) và ông nội của ông từng là Việt gian theo giặc Pháp gây biết bao tang thương cho dân Việt! 

* Đây là một nỗi ô nhục cho VN mình, một đất nước nhược tiểu phải chịu sự sắp đặt tuỳ tiện của nước mạnh. Xin đừng nhắc đến ông Diệm là một Tổng Thống của đất nước tôi. Từ tiểu học, những bài công dân, giáo dục...đã dạy rằng: Sĩ khả sát, bất khả nhục. Ta thà làm quỷ nước Nam chớ không làm Vương đất Bắc (Việt gian theo Tàu) nghĩa là: Ta thà làm quỷ nước Nam chớ không làm vương...cho ngoại bang (Việt gian theo Pháp, Mỹ, Vatican).

Đời loạn thế, con người không còn biết nhục khi làm Việt gian. Một Việt gian dù có "đóng tuồng anh minh" giỏi đến đâu đi nữa thì vẫn là một Việt gian! Cọp chết để da, người ta chết để tiếng!

- Nghĩa tử là nghĩa tận. Ông Diệm đã chết, hãy để cho ông yên nghỉ. Không ai gọi Việt gian bằng ÔNG cả. Xin cho ông một biệt lệ như tinh thần hiếu hoà, vị tha...của dân tộc Việt.

An-Nam

Ông VLC góp ý bằng 1 câu ngắn gọn: "Âm mưu nham hiểm nhất hiện nay của Việt Cộng là đồng hoá Ngô Đình Diệm với Công Giáo VN". 

Nhưng làm sao có thể "tách" NĐD ra khỏi Công Giáo VN? Ông ta là người Việt Công Giáo mà? Nhân đây, tôi xin nói vài lời về việc nầy, nói cho có đầu, có đuôi; cũng xin hết sức ngắn gọn bằng cách nói rất bình dân làm cho bất cứ ai cũng hiểu và không cần phải tra cứu sách vở, tài liệu...

-Dân tộc Việt Nam chống giặc Pháp mấy trăm năm trước khi có Việt Minh (VM); đến năm 1945 mới có VM cùng với dân tộc để chống giặc Pháp. 

Mấy trăm năm tang thương trong việc chống giặc Pháp và cuối cùng mất nước. 

Đến giai đoạn cuối (1945); Việt Minh cùng với cả dân tộc chống giặc Pháp thành công (sau 9 năm 1945-1954 [trận Điện Biên Phủ]). VM; sau đó gọi là Việt Cộng = Cộng Sản Việt Nam. 


Như thế; dân tộc tôi chống giặc Pháp đã mấy trăm năm trước khi có VM và giặc Pháp gọi chúng tôi (những người chống giặc Pháp nói chung) là GIẶC, là KẺ THÙ...và lùng sục bắt bớ chém giết, bỏ tù, đày đoạ...đồng bào chúng tôi ngay trên đất nước của chúng tôi.


Khi chiếm được đất nước chúng tôi, họ (giặc Pháp) chính thức thành lập các đạo quân như: Lính Khố Xanh (LKX), Lính Khố Đỏ (LKĐ), Lính "Com Măng Đô" Lê Dương (LD)...Những đội quân nầy hoàn toàn là người Việt theo Thiên Chúa Giáo (thời đó chưa gọi là Công Giáo) và những đội quân nầy chủ yếu đi bắt bớ, tiêu diệt những người Việt chống giặc Pháp, đặc biệt là đội quân Lê Dương là đội quân hung thần, họ còn dám ăn gan, uống máu chúng tôi (những người chống giặc Pháp) như nhiều tài liệu đã ghi nhận.

Dân tộc tôi thời đó; miền bắc nhuộm răng đen, ăn trầu, mặc áo dài, khăn đóng...miền nam với bộ bà ba, búi tó củ hành, ăn trầu với khăn rằn quấn cổ...hiền hoà, lam lũ với việc đồng áng và bám chặt lấy quê hương mình.


Những người theo giặc Pháp (Việt gian) thì hớt tóc ngắn mặc quần "Tây", áo "sơ-mi" đi với Tây, sống cuộc sống "văn minh" với bơ sữa, quyền thế...và coi chúng tôi là một dân tộc chậm tiến, ngu muội, mê tín dị đoan như thờ cúng ông bà, thờ Bụt (Phật)...và họ theo mẫu quốc (Pháp) của họ thờ Thiên Chúa, họ cũng luôn "nhớ ơn và cám ơn thực dân Pháp"


Trước khi người Tây dương đi đánh chiếm thuộc địa thì tổ tiên của quý vị cũng giống như chúng tôi hiện nay thôi? Từ đó cho đến bây giờ thì coi nhau là kẻ thù và chúng tôi coi quý vị (TCG) rất xa lạ như là chỉ cùng ngôn ngữ, cùng vóc dáng, nhưng không phải người Việt!

Như vừa trình bày thì chống giặc Pháp, đầu tiên phải chống 3 đội quân người Việt theo giặc Pháp - LKX, LKĐ, LD - mà toàn bộ họ đều là người Việt theo Thiên Chúa Giáo (TCG). 

Như thế; dân tộc Việt và người Việt theo TCG đã có "mối thù" từ mấy trăm năm trước và kéo dài đến tận bây giờ?! 

Chống giặc ngoại xâm (Pháp) thì phải đương đầu với LKX, LKĐ, LD (người Việt theo TCG=Việt gian) và chống người Việt theo TCG (Việt gian) tức là chống giặc ngoại xâm


Cuối cùng, đến năm 1954, dân tộc chúng tôi thắng giặc Pháp. Ngoại bang (chủ yếu là Mỹ) dùng sức mạnh quân sự để giữ miền nam qua hiệp định Gènevè (chia đôi đất Việt). Họ đưa một "Chí sĩ TCG"  tên Ngô Đình Diệm (NĐD) về lãnh đạo miền nam. Họ giao lại toàn bộ binh lính, tá, tướng người Việt (Việt gian theo Pháp) cho NĐD (NĐD đổi tên TCG thành Công Giáo) thì thử hỏi dân tộc Việt sao lại không nghi ngờ? NĐD theo đúng "chương trình của ngoại bang" là đưa ngay 1 triệu dân bắc TCG vào nam để làm hậu thuẫncùng với viện trợ Mỹ và lực lượng binh lính, tướng, tá của giặc Pháp để lại rồi lập ra cuộc chiến Quốc-Cộng


*Quốc (Quốc Gia) tức là ông Diệm và 1 triệu dân bắc TCG + lực lượng binh lính, tướng, tá của giặc Pháp để lại (Việt gian)! 


*Cộng (Cộng Sản) là tất cả những người chống giặc Pháp mà họ (Quốc) cố tình gọi chung là Cộng


-Cộng chỉ cùng với dân tộc chống giặc Pháp ở 9 năm cuối cùng (1945-1954) trong khi dân tộc Việt chúng tôi chống giặc Pháp từ mấy trăm năm trước khi có Cộng?


Ông NĐD làm dân tộc Việt phải nghi ngờ nên họ vào bưng, lập ra Mặt Trận Giải Phóng, tập kết ra bắc nhận súng đạn từ Cộng để chiến đấu tiếp tục! Số còn lại thì không vô bưng hay tập kết gì cả nhưng chống Quốc và bị miệt thị là "thành phần phản chiến", "thành phần thứ 3". 


Phải theo Quốc mà dấy lên cuộc chiến "Quốc-Cộng" mới có chánh nghĩa? Mới là "người Quốc Gia chân chính"?! 


Những năm đầu khi ông Diệm lãnh đạo miền nam thì VN ở cả 2 miền, cuộc chiến chưa bắt đầu, vì Cộng chưa đủ thực lực và lại đang nghe ngóng xem ông Diệm treo "bảng hiệu" chống Pháp có thật không (miền nam 5 năm thanh bình 1955-1960), đến khi thấy ông Diệm chỉ là treo đầu dê, bán thịt chó thì chiến tranh bùng nổ và vì Cộng cũng đã có đủ thực lực! 


Nên nhớ rằng cha của ông Diệm (Ngô Đình Khả) và ông nội đều là Việt gian theo giặc Pháp và 1 triệu dân bắc TCG vào nam vì họ có nhiều nợ máu với dân tộc ViệtĐàn ông, thanh niên thì đi lính cho giặc Pháp, đàn bà trẻ con thì sống trà trộn với dân thường và báo cáo với giặc Pháp - qua cha cố TCG - những thành phần chống Pháp! Ông Diệm không chỉ đơn thuần là người "có công" định cư cho 1 triệu dân bắc TCG mà ông đưa họ vào nam để làm hậu thuẫn quyền lực cho ông và nhân tiện cứu họ thoát khỏi sự trừng trị của những người chống Pháp. Nhứt cử, lưỡng tiện!


Như thế thì làm sao có thể "tách" ông Diệm ra khỏi Công Giáo?

Chúng tôi - những người điều hành 3 diễn đàn: DiễnĐànDânTộc, TựDoNgônLuận và DânTộcTựQuyết - những năm trước đây đã đưa ra nhiều điện thư có nội dung tương tự điện thư nầy, lúc thì lời lẽ mạnh bạo, lúc thì mềm dẻo bởi chúng tôi tự biết rằng, chúng tôi nay đã già. Lực bất tòng tâm, sức cùng, lực kiệt...không giúp gì được cho quê hương, đất nước mình, chỉ có thể làm được những công việc nhỏ mọn như đã và đang làm lâu nay trên các diễn đàn mong rằng dân tộc mình ý thức được những điều cần ý thức trong thời buổi nhiễu nhương nầy.

Mới đây nghe thấy rằng; ngoài một số nhỏ người Việt hải ngoại muốn "nối chí họ Ngô" (?!) và một nhóm thanh niên nào đó ở VN cũng vậy. Chúng tôi cũng lo cho dân tộc thời hậu Cộng Sản, bởi vì, như thế lại có nội chiến vì dù sao cũng có nhiều người đã đổ xương máu ra cho 2 màu VÀNG ĐỎ (cờ đỏ, cờ vàng). Đưa Vàng ra thì những người theo Đỏ chống và đưa Đỏ ra thì những người theo Vàng chống. Làm sao tái thiết đất nước trong khi kẻ thù truyền kiếp (Tàu Chệt) của dân tộc lúc nào cũng rình rập?!


Việt Nam là VIỆT NAM! Sao lại là Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam? Rồi lại Việt Nam Cộng Hoà? Việt Nam là VIỆT NAM không cần phải có những cái "râu ria" đó! 


Việt Nam muôn năm!


Xin nhắc lại; chúng tôi đều là dân bắc di cư, cựu Công Giáo và ai cũng có trên dưới 7 năm "tù cải tạo" sau năm 1975. Quý vị tin hay không cũng mặc và không quan trọng!



...

[Message clipped]  

__._,_.___

Posted by: nguyenvan nam 

Thân phận tay sai của chế độ cộng sản


Thân phận tay sai của chế độ cộng sản

Blogger Người Buôn Gió - Thu, 31.08.2017






Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức đưa về Việt Nam đã phát sinh ra nhiều thứ khiến dư luận phải suy nghĩ. Từ tầm quan hệ ngoại giao quốc tế đến những mối quan hệ trong nội bộ cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam. Dư luận đã có nhiều phân tích xoay quanh các vấn đề như vậy.

Ở bài viết này xin đưa thêm phần về những kẻ tay sai đã giúp cộng sản Việt Nam thực hiện vụ bắt cóc này.
Người thứ nhất là quan chức đại sứ quán Việt Nam tại Đức ông Nguyễn Đức Thoa, là quan chức ngoại giao của chế độ CSVN, ông Thoa chỉ bị trục xuất về nước, ông ta không có gì là buồn. Trước sau thì ông ta cũng hết nhiệm kỳ và phải trở về nước. Cú trục xuất này không ảnh hưởng nhiều đến ông Thoa, việc trục xuất ông Thoa chỉ có tính chất tượng trưng về mặt uy tín của chế độ Việt Nam.

Nhưng số phận của hai kẻ liên quan không phải là cán bộ Việt Nam trong vụ này mới thật hẩm hiu. Đó là Hồ Ngọc Thắng và Nguyễn Hải Long.
Cổng vào Trung Tâm Thương mại Sapa Praha, CH Czech (Ảnh: TV-Sapa.cz)
Cổng vào Trung Tâm Thương mại Sapa Praha, CH Czech (Ảnh: TV-Sapa.cz)
Nguyễn Hải Long sinh sống tại Praha của Séc làm dịch vụ chuyển tiền. Cảnh sát Đức, Séc xác định Long là người thuê chiếc xe đã bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. 

Ngày 12 tháng 8, Nguyễn Hải Long bị cảnh sát Séc bắt giữ và giao cho Đức theo lệnh bắt giữ của toàn án tối cao liên bang Đức vì hai tội làm gián điệp và bắt cóc người.

Với hai tội danh này, người ta ước đoán nếu xét xử Nguyễn Hải Long sẽ chịu mức án tù khá dài. Từ khi Nguyễn Hải Long bị bắt đến giờ, phía nhà cầm quyền Việt Nam không hề có một thái độ nào lên tiếng, bênh vực hay can thiệp cho công dân của mình hay ”người” của mình.

Nguyễn Hải Long đang ở độ tuổi 46, độ tuổi mà người đàn ông vào thời điểm cần có nhất trong gia đình để làm trụ cột. Anh ta đã đánh đổi cuộc sống của gia đình mình với cái giá rẻ mạt là những lời khen của chế độ cộng sản Việt Nam. Lẽ ra anh ta có cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc, yên bình với gia đình tại Praha, nhưng vì những lời ma  mị nào đó của chế độ CSVN, anh ta đã làm một việc phạm pháp mà mục đích chỉ làm hài lòng sự tức tối của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. 

Cái giá mà đất nước Việt Nam trả cho vụ Trịnh Xuân Thanh không hề nhỏ, cái giá mà Nguyễn Hải Long trả quá lớn so với anh ta. Giờ anh ta ở trong tù, những kẻ sai khiến và nhờ vả anh ta làm việc khiến anh ta vào tù không hề có thái độ quan tâm gì. Chúng như không biết gì đến anh. Chẳng có bài báo nào gọi anh là người tình báo vĩ đaị, người chiến sĩ cách mang đã dũng cảm hy sinh cuộc sống cả gia đình để phụng sự công cuộc chống tham nhũng của đảng CSVN. 

Chúng coi anh như vô vàn người Việt phạm tội trộm cắp, buôn thuốc lá lậu, đưa người lậu bị Đức bắt được mà thôi.
Có lẽ bây giờ Nguyễn Hải Long và vợ con anh ta thấm thía nỗi đau này hơn cả.

Còn Hồ Ngọc Thắng thì sao? 

Nỗi ê chề và nhục nhã của Hồ Ngọc Thắng không có gì sánh nổi. Bởi tính chất ngạo mạn, khoe khoang bấy lâu nay. Thắng thường xuyên khoe mình là chuyên viên luật, làm công chức trong bộ máy hành chính của Đức. 

Thắng liên tục viết bài chỉ trích, chê bai nước Đức trên báo Nhân Dân, tờ báo lớn nhất của đảng CSVN mỗi năm ngốn 60 tỷ tiền ngân sách. Sự cống hiến của Thắng cho đảng CSVN được coi trọng, Thắng được nhận bằng khen từ trưởng ban tuyên giáo trung ương, uỷ viên bộ chính trị Đinh Thế Huynh, giải thưởng từ tổng biên tập báo Nhân Dân, ủy viên trung ương đảng Thuận Hữu.


Thắng là của hiếm của chế độ cộng sản trong việc tuyên truyền, có gì quý hơn một kẻ làm cho Đức, ăn lương Đức, sống nhờ trên nước Đức mà lại ca ngợi chế độ cộng sản Việt Nam, lên án Đức đã sai trái khi đòi nhân quyền và tự do ở Việt Nam. Làm được việc cho cộng sản VN như thế, Thắng được những cấp cao nhất trong đảng phụ trách về tuyên truyền khen ngợi. Thắng lên mây trong mắt bạn bè ở Việt Nam như môt vị anh hùng.

Thắng có vợ con ở Đức, có lẽ con của Thắng không biết việc Thắng làm. Những đứa con của Thắng đã lớn, chúng sinh ra và lớn lên ở đây, chúng thấm nhuần văn hoá và suy nghĩ của người Đức. 

Chúng không hề biết bố chúng Hồ Ngọc Thắng đang làm những điều nhục nhã là phỉ báng nước Đức để kiếm chút danh vọng quê nhà. 

Con người của Hồ Ngọc Thắng thật ích kỷ, chỉ vì muốn chút danh hão ở quê nhà mà hắn đang tâm chửi lại nơi đang nuôi dưỡng gia đình hắn. Hắn từ nơi khác đến đây rồi ăn vạ ở lại, nước Đức đành cưu mang vì tính nhân đạo, nuôi dưỡng và cho hắn công ăn việc làm. 

Vậy mà hắn chửi, nếu quê hương và chế độ cai trị quê hương của hắn tốt, tại sao hắn không đưa cả gia đình về làm việc và phụng sự chế độ cai trị ở quê nhà?. 

Không , hắn không về cũng như không đưa gia đình hắn về. Hắn cứ bám ở Đức để có cuộc sống tốt đẹp và chửi nước Đức để ở nhà bọn cai trị ca ngợi hắn.

Cái giá mà Hồ Ngọc Thắng trả lớn rất nhiều, vì tính ích kỷ mà hắn không quan tâm đến. Đó là nỗi đau của con cái hắn, những thanh niên người Đức gốc Việt. Ở Đức bị đuổi việc là một sự nhục nhã, nhất là đuổi vì lý do tiết lộ nghề nghiệp mang tính chất phản bội. 

Nước Đức đề cao tính kỷ luật và trung thành, đó là những yếu tố làm nên con người Đức, là những giá trị cơ bản thiêng liêng mà mỗi công dân Đức đều ý thức rõ. Những đứa con của Hồ Ngọc Thắng sẽ cảm thấy sao khi đọc báo thấy tin về bố mình bị đuổi việc, bị nhắc đến một cách khinh bỉ vì những hành động đê tiện mà y đã làm phản lại nước Đức và công việc của y. Y bị gọi là kẻ hai mặt, hai mang trên báo chí Đức như sau.

– Một bài báo của Đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức) ngày 22.08.2017 còn ghi rõ:
Ban ngày thì làm việc trong cơ quan Đức, ban đêm thì hoạt động phục vụ cho Đảng Cộng sản Việt Nam? Hình như đó là cuộc sống hai mặt của một nhân viên bị buộc phải thôi việc, có lẽ người này đã có những “chỉ dẫn” giúp đội đặc nhiệm của mật vụ Việt Nam đến Berlin hồi tháng Bảy để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Hồ Ngọc Thắng đã để lại vết thương lòng cho gia đình y, cho con cái y trên đất Đức. Không có lý lẽ nào để bảo vệ những việc hắn làm, nếu y cho rằng đó là lý tưởng khiến ý phải làm thì lý tưởng ấy phản lại ý tưởng con cái hắn, những công dân Đức đang sống trên nước Đức.


Chắc chắn Hồ Ngọc Thắng đang sống trong cảnh ê chề với mọi người chung quanh hắn, gia đình hắn và đồng nghiệp và hàng xóm của hắn. Hàng ngày hắn lên gân trên Facebok của mình để che đậy sự ê chề này, một cách yếu ớt và đáng thương. Lúc này báo chí của đảng, các quan chức đã từng khen ngợi hắn đều dửng dưng trước nỗi đau mà hắn đang phải gánh. Đảng cộng sản coi hắn như một kẻ cơ hội, muốn nịnh bợ đảng để được chút danh, và đảng CSVN đã ban cho hắn cái danh đó bằng những tấm bằng khen, những hình ảnh tiếp đón mỗi lần về nước. Đảng CSVN không dại gì đứng ra bảo vệ hay lên tiếng trước những mất mát ê chề mà Hồ Ngọc Thắng đang gánh.

Những kẻ như Hồ Ngọc Thắng, Nguyễn Hải Long còn có rất nhiều ở châu Âu, chúng luôn xu xoe quanh những quan chức Việt Nam để mong được lời sai bảo, để thực hiện cung cúc và đổi được lời khen hoặc những tấm giấy mời dự những sự kiện do sứ quán tổ chức, chúng dùng những hình ảnh đó loè với đồng bào chúng là những người có vai vế, có quan hệ. 

Chúng sẵn sàng mạt sát, phỉ báng mảnh đất mà chúng tìm mọi cách để trốn vào đó và bám lại để đổi được chút hư danh mà đảng CSVN ban cho chúng. Thân phận tự nguyện làm tay sai như chúng khi có sự việc gì xảy ra, chỉ chúng và gia đình chúng gánh chịu cùng với nỗi nhục nhã ê chề cho con cái chúng phải gánh theo.

Tấm gương của Hồ Ngọc Thắng và Nguyễn Hải Long sẽ là lời cảnh tỉnh cho những kẻ đang sống bám xứ người ta nhưng muốn làm tay sai cho chế độ CSVN kiếm chút hư danh. Sự bội bạc và ngoảnh măt làm ngơ của chế độ CSVN cho dư luận thấy quan hệ giữa những kẻ này chỉ mang tính trục lợi lẫn nhau, không có  tình nghĩa hay lý tưởng nào trong đó hết, đó mới thực sự thể hiện bản chất quan hệ của giống loài cộng sản với nhau.

Mối quan hệ và cách hành xử của chế độ CSVN với Hồ Ngọc Thắng, Nguyễn Hải Long cũng cho người dân Việt đang sống ở nước ngoài hết ngộ nhận về vị thế những kẻ tay sai lăng xăng quanh các cán bộ sứ quán Việt Nam. 

Giờ họ nhận ra rằng chúng không phải là nhân vật quan trọng, người có vai vế mà chỉ là những kẻ tay sai thời vụ, lúc yên lành thì trưng ảnh ăn nhậu, bắt tay, cờ hoa rượu hoành tráng. Đến lúc bị sao mới ê chề nhục nhã phận tôi đòi. Thân phận tay sai để kiếm chút hư danh là vậy. Bài học của những tên như Hồ Ngọc Thắng, Nguyễn Hải Long sẽ làm những kẻ khác phải ngẫm nghĩ, dù chúng không bị bắt hay đuổi việc, nhưng chúng cũng không còn huênh hoang tự hào khoe khoang quan hệ với cán bộ cộng sản nữa.

Khi một người dân chủ bị bắt, những người cùng chí hướng lên tiếng vận động đòi thả tự do, lên tiếng bênh vực thì bị những kẻ như Hồ Ngọc Thắng, Nguyễn Hải Long chửi bới, mạt sát. Như Hồ Ngọc Thắng chỉ trích người Đức đã đòi tự do cho Nguyễn Văn Đài.

Nay đến lượt chúng bị, đồng chí của chúng, cấp trên của chúng, tổ chức của chúng đối xử với chúng thế nào?

Chỉ có một từ – nhục nhã.
Với thân phận tay sai cho chế độ cộng sản, chỉ có nhục nhã là xứng đáng thôi.
Thông Tin Đức Quốc - http://www.thongtinducquoc.de/node/3422
__._,_.___

Posted by: ly vanxuan

Friday, 1 September 2017

Thư Hoàng Lại Giang gởi ông Nguyễn Phú Trọng



From: 'Lap Phan' via 0 Tin Tức Việt Mỹ <
Sent: Tuesday, August 29, 2017 8:23 PM
Subject: 1 DĐKTTG Fw: [GoiDan] Qn1= Thư Hoàng Lại Giang gởi ông Nguyễn Phú Trọng

Kính chuyển

Thư Hoàng Lại Giang gởi ông Nguyễn Phú Trọng


Trong bài thơ Bến sông, thi hào Đỗ Phủ đời Đường có viết:
Nhân sinh thất thập cổ lai hy.
Có nghĩa là người ở tuổi 70 hiếm.
Thi nhân Tản Đà của ta thì nói:
Sống 70 đã mấy người?
Khi tôi tròn 70, các con tôi tổ chức sinh nhật cho tôi – một việc lạ – bởi cả đời tôi có tổ chức sinh nhật bao giờ đâu!
Trong bữa sinh nhật ấy, tôi nói với vợ con tôi:
“Ở tuổi này ông không biết mình lú lẫn đâu. Đôi khi lú lẫn mà cứ nghĩ mình anh minh, sáng suốt, bắt vợ con phải nghe theo… Đấy cũng là căn bệnh của người già, khi tuổi đã thất thập!”.
Mười năm đã qua, tôi vào tuổi 80, vẫn tính cách bề trên, luôn cho mình là đúng, là chân lý, coi chủ nghĩa xã hội là xã hội đẹp đẽ nhất mà loài người hướng tới!
Tôi và ông nay đã ngoài thất thập, thuộc loại người xưa nay hiếm rồi. Sự lú lẫn của tôi dù sao cũng chỉ vợ, con tôi chịu. Còn sự lú lẫn của những người đầy quyền lực như ông thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự còn mất của cả dân tộc! Quốc phòng ông nắm, công an ông chui vào, luật pháp ông giữ, ông thay đổi Hiến pháp của cụ Hồ khi ông đưa điều 4 vào Hiến pháp!!! Trong khi giặc Tàu xâm lược Hoàng Sa, Trường Sa bao nhiêu chiến sĩ của ta đã hy sinh ông không cho ai tưởng niệm. Ai tưởng niệm chui, ông cho công an và côn đồ theo dõi để sẵn sàng… đàn áp dã man!
Vì vậy tôi đưa đăng lại bài: “CẢNH GIÁC KHÔNG BAO GIỜ CŨ” để những bậc cao niên mà vẫn còn giữ trọng trách trước vận mệnh của dân tộc trong đó có ông suy ngẫm hãy CẢNH GIÁC với chính tuổi tác của mình, sau là cảnh giác trước những việc trọng đại của dân tộc khi kẻ thù truyền kiếp lại mưu sâu, kế cao, thâm hiểm, gian manh, nói một đằng làm một nẻo!
CẢNH GIÁC KHÔNG BAO GIỜ CŨ
Ngày xưa còn lưu lại chuyện “Mỵ Châu - Trọng Thủy”. Câu chuyện tình đẹp đẽ có một không hai trong lịch sử dân tộc, đã từng để lại tấn bi kịch cho cả một dân tộc:
MẤT NƯỚC!
Thời hiện đại, cái gọi là “Công hàm Phạm Văn Đồng” năm 1958, tưởng ta giúp “bạn” tránh “môi hở răng lạnh”, hóa ra nó lại là chứng tích cho sự đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa “hợp pháp”! Nhưng thời ấy Hoa Kỳ còn là đồng minh tin cậy của Miền Nam Việt Nam. Phải chờ gần 20 năm sau, khi Hiệp định Paris được ký kết, Hoa Kỳ rút ra khỏi vòng tham chiến ở Đông Dương, năm 1974 người Tàu mới mang quân ra quyết lấy cho bằng được Hoàng Sa! Một trận chiến không cân sức, mặc dù tinh thần chiến đấu của hải quân Việt Nam Cộng Hòa là đáng được nhân dân và Tổ quốc Việt Nam tôn vinh (74 chiến binh Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh).
Thế mà có nhà lãnh đạo lại nói: “Hãy yên tâm, Hoàng Sa trong tay các đồng chí Trung Quốc còn hơn là trong tay ngụy quyền tay sai của đế quốc Mỹ!” (Theo nhà báo quân đội lúc bấy giờ, đăng trên mạng Ba Sàm ngày 10/11/2014, nhân 40 năm hải chiến Hoàng Sa).
Sau 40 năm nhìn lại, tôi, vâng chính tôi là người trong cuộc cùng với cánh nhà văn được Đảng trau dồi tinh thần quốc tế vô sản, đã là người có tội với dân tộc, với ông cha một thời xả thân dựng nước và giữ nước!
Sau năm 1975 khi đất nước giải phóng những tưởng nhân dân ta được hưởng trọn vẹn độc lập và hoà bình… Không ai ngờ biên giới Tây Nam lại dậy sóng bởi bè lũ Khmer Đỏ! Ai chống lưng cho Khmer Đỏ? Câu trả lời đã được lịch sử xác nhận: Trung Quốc, người anh em môi răng, người đồng chí tin cậy!!!
Và tháng 2 năm 1979 Trung Quốc chính thức mang quân xâm lược nước ta! Chúng đưa vào cuộc chiến tranh biên giới ở Việt Nam 9 quân đoàn chủ lực, một số sư đoàn bộ binh độc lập, xe tăng là 6 sư, phòng không là 4 sư… (nguồn tin từ Cục Tình báo Trung ương Hoa Kỳ) tràn qua 6 tỉnh biên giới phía Bắc: Lạng Sơn – Cao Bằng – Lào Cai – Lai Châu – Quảng Ninh – Hà Tuyên! Không khác gì ông cha chúng trong quá khứ, chúng tàn sát không từ người già, trẻ con, phụ nữ có thai!!! Nhà cửa, ruộng nương chúng đốt phá. Con gái chúng thay nhau hãm hiếp (1). Cho đến nay không có bản cáo trạng nào sâu sắc hơn bản “Bình Ngô đại cáo” của Nguyễn Trãi:
Độc ác thay trúc rừng không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay! nước bể khôn rửa sạch mùi,
Lẽ nào trời đất tha cho,
Ai bảo thần nhân nhịn được
(Bản dịch cụ Bùi Kỷ)
Hậu quả để lại cho chúng ta là hàng nghìn ngôi nhà bị đốt cháy, gần 25.000 binh lính và dân thường hy sinh (theo nhà sử học Gilles Ferier)
Khi chúng ta đặt tinh thần quốc tế vô sản lên trên quyền lợi dân tộc thì đấy chính là lúc chúng ta “gởi trứng cho ác!“.
Năm 1988 chúng đem quân ra chiếm Trường Sa gồm 1/ Bãi đá Gacma, 2/ Bãi đá
Colin, 3/ Bãi đá Xen Đao! 64 chiến sĩ và cán bộ của hải quân ta đã nằm lại với biển đảo trong trận chiến này!
Vết thương này cho đến hôm nay vẫn còn đang rỉ máu. Bao nhiêu người mẹ mất con? Bao nhiêu người vợ mất chồng, phải quần quật dầm mưa dãi nắng cáng đáng cho cả một gia đình, mẹ già, con dại!
Một cuộc chiến tranh không ai hiểu nổi! Bởi nó không hẳn là cuộc chiến cướp nước, cũng không hẳn là cuộc chiến tranh ý thức hệ. Nó là cuộc chiến tranh trả thù – nước lớn trả thù nước nhỏ (đàn em) đang muốn tự chủ.
Đúng là Đặng Tiểu Bình đã dạy cho chúng ta BÀI HỌC nhớ đời, đời nọ nối đời kia.
BÀI HỌC cả tin “cái gọi là đồng chí, cái gọi là “16 chữ vàng”, cái gọi là “4 tốt!” Cả tin dẫn đến mất CẢNH GIÁC để bị động trước một cuộc xâm lăng… dẫn đến những mất mát, hy sinh không đáng có, tạo nên một vết hằn sâu đậm về hai dân tộc vốn có hàng ngàn năm đã từng là kẻ thù của nhau! Kẻ thù truyền kiếp!
Người Việt Nam mình đâu đến nỗi nhẹ dạ, cả tin đến như thế! Chỉ vì ý thức hệ, vì mấy cái chữ vàng, chữ bạc, chữ tốt… mà mất CẢNH GIÁC! Nên mới ra nông nỗi này! Ai đã nhẹ dạ, cả tin? Ai đã tuyên truyền cái tình đồng chí, anh em, môi răng?
Chính những người cộng sản phải trả lời những câu hỏi trên trước lịch sử. Phải chịu tội trước nhân dân!
Gần đây Ukraina với bán đảo Crimê là một bài học đáng để chúng ta suy nghĩ. Đất nước chúng ta từng có vụ “nạn kiều” vào những năm 70 của thế kỷ 20. Lúc ấy giữa ta và Tàu rất căng thẳng. Nhiều người Hoa, dù đã sống lâu đời ở ta cũng được Tàu vận động treo cờ Trung Quốc và ảnh Mao Trạch Đông, vận động khai mình là người Tàu, mặc dù họ đã chuyển sang quốc tịch Việt Nam từ năm 1956… và vận động người Hoa biểu tình, vận động người Hoa trở về nước. Lê Duẩn và Lê Đức Thọ bàn với nhau cho tàu Trung Quốc cập cảng Sài Gòn chở người Hoa về nước. Lê Đức Thọ điện cho Bí thư Thành ủy TP. HCM Võ Văn Kiệt.
Võ Văn Kiệt trả lời dứt khoát: “Không thể!!!”
- Không được.
Lê Đức Thọ:
- Đây là mệnh lệnh của anh Ba [Lê Duẩn].
Võ Văn Kiệt:
- Nếu đây là mệnh lệnh của anh Ba thì nhờ anh Sáu [Thọ] về báo cáo lại với anh Ba, tôi xin chịu bất kỳ hình thức kỷ luật nào cũng được, nhưng chấp hành mệnh lệnh anh Ba cho tàu Trung Quốc cập cảng Sài Gòn thì tôi không thể…
Dừng lại một lúc, ông tiếp:
- Tôi đã cho rải mìn dày đặc dưới lòng sông rồi. Ngay cả cập cảng Cần Giờ cũng không thể huống hồ cập cảng Sài Gòn…
Thế hệ tôi, trên tôi hiểu sức mạnh siêu quyền lực của Lê Đức Thọ là như thế nào. Nhưng Võ Văn Kiệt đã thẳng thừng… không chấp hành.
Lê Đức Thọ im lặng…
Võ Văn Kiệt tư lự, phân vân.
Lê Đức Thọ sốt ruột:
- Có gì Sáu Dân [Võ Văn Kiệt] cứ nói, tớ nghe.
Võ Văn Kiệt nói:
- Tôi hỏi anh Sáu, nếu cho nó vào đây, rồi nó ở lại, không chịu đi nữa, anh Sáu làm cách nào?
Lúc bấy giờ Lê Đức Thọ như mới tỉnh ra…
Về Hà Nội, Lê Đức Thọ báo cáo lại với Lê Duẩn. Lê Duẩn im lặng nhìn Lê Đức Thọ một lúc rồi nói:
- Sáu Dân có cái lý của nó. Nếu như thằng Tàu vào cảng Sài Gòn, nó ở lại, không
chịu ra, chẳng lẽ ta đánh, ta bắt… nó. Lúc ấy nó lu loa lên… Thế là ta tạo cớ cho nó mang quân sang xâm lược nước ta… (2)
Câu chuyện “CẢNH GIÁC” của Bí thư Thành ủy TP. HCM hồi ấy vẫn là bài học vô giá cho nhiều thế hệ sau này.
Nhưng tôi thấy hình như nhiều nhà lãnh đạo hôm nay ít chú ý đến những bài học vô giá về CẢNH GIÁC của thời cổ đại cũng như thời hiện đại…
Bây giờ ra ngõ… là gặp Tàu. Rất nhiều trường hợp Tàu vào ta bất hợp pháp, nhưng… ta vẫn không dễ đẩy họ ra. Đó là chưa nói nhiều vùng đất đắc địa, liên quan đến an ninh quốc gia cũng đem bán cho họ dưới dạng “thuê” 50 năm, 70 năm!
Họ rào lại và làm gì trong ấy không ai biết, công an ta vẫn không được vào!
Và sâu xa hơn, chúng trở lại thời kỳ “nạn kiều” những năm 70 của thế kỷ 20, hay theo cách “bảo vệ Hoa kiều”… kiểu như Nga bảo vệ dân Nga và dân nói tiếng Nga… ở Crimê! Cũng đừng trách người Việt có thành kiến với Trung Quốc. Hàng ngàn năm bị giặc Tàu đô hộ, dân ta hiểu quá rõ bản chất độc ác, nham hiểm… của giặc phương Bắc.
(Ai chưa tin, hãy xem clip trên trang mạng Ba Sàm 19/3/2014, khi một đất nước độc lập và chủ quyền mà chúng ngang nhiên vác xà beng, gậy gộc đuổi đánh dân một làng ở Thanh Hóa thì rõ).
Vậy mà hôm nay, ngày 26 tháng 8 năm 2017 trên báo Thanh Niên lại đăng bài của Mai Hà: “Đề xuất hợp tác với doanh nghiệp Trung Quốc xây dựng sân bay Long Thãnh”. Cái tin đăng trên báo lề phải như dọn đường cho Trung Quốc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ta vào nắm yết hầu của đất nước ta, còn hơn cả cho chúng đưa tàu vào chở người Hoa về nước thời Võ Văn Kiệt làm Bí thư Thành uỷ TP Hồ Chí Minh.
Mai Hà có phải là nội gián? Còn báo Thanh Niên đưa tin này là có ý đồ gì? Sự thật tôi đã gởi bài Cảnh giác không bao giờ cũ cho tờ báo này, nhưng họ… im hơi lặng tiếng!
Trong công cuộc giải phóng dân tộc, chúng ta đã chứng tỏ đức hy sinh vì dân vì nước một thời, nhưng chúng ta cũng mắc không ít sai lầm. Một trong những sai lầm đó là tội mất CẢNH GIÁC với kẻ thù truyền kiếp phương Bắc.
Tôi nghĩ (có thể cực đoan) đất đai, biển đảo nào thuộc chủ quyền mình, mình phải đòi lại cho bằng được, đừng đùn đẩy cho thế hệ sau mà mắc tội. Trách nhiệm của những nhà lãnh đạo cộng sản hôm nay không phải là đàn áp, khủng bố nhân dân căm thù giặc Tàu mà là phải đòi lại Hoàng Sa và những đảo ở Trường Sa của ta đã bị quân Tàu dùng sức mạnh đánh cướp!
Không thể lúc nào cũng “Chúng ta có đầy đủ bằng chứng không thể tranh cãi được!!!”. Và cuối cùng đâu vẫn hoàn đấy!
Khi nào chưa đòi lại được thì chúng ta còn phải CẢNH GIÁC. Tốt nhất nên giữ một khoảng cách an toàn với “người bạn, người đồng chí môi răng”, dù có thiệt thòi trước mắt về kinh tế, nhưng giữ được đất và nước, biển và đảo của tiền nhân để lại.
Kết thúc bài này tôi xin trích di chúc của vua Trần Nhân Tông với muôn dân người Việt về việc CẢNH GIÁC với kẻ thù truyền kiếp:
“Các ngươi chớ quên chính nước lớn, mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đằng, làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu dài của ta là họa Trung Hoa. Chớ có coi thường chuyện vụn vặt trên biên ải.
Các việc trên khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới quy ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gặm nhấm ta. Họ gặm nhấm đất của ta, lâu dần họ sẽ biến giang sơn của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các ngươi phải nhớ lời ta dặn: “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu”.
Đã 7 thế kỷ trôi qua, lời căn dặn của Đức vua Trần Nhân Tông vẫn còn nguyên vẹn giá trị như lời của một nhà tiên trị: CẢNH GIÁC để giữ nước không bao giờ thừa.
Và đây là cảnh báo của cố Thủ tướng Anh Winston Churchill: “Một dân tộc mà tránh né chiến tranh bằng cách chịu nhục, thì rồi dân tộc ấy sẽ phải lãnh đủ cả hai thứ: cả chiến tranh và sự nhục nhã!”.
Vị Thủ tướng Anh đã đọc được nỗi lòng của một người Việt Nam như tôi.
Chúng ta trên thực tế đã không tránh né được chiến tranh – cuộc chiến tranh giữ Hoàng Sa, cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam sau năm 1975, cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979, cuộc chiến tranh bảo vệ các đảo ở Trường Sa năm 1988!!!
Ngư dân ta đánh cá ở ngư trường truyền thống của ta thì Trung Quốc cho tàu, thuyền của chúng bao vây, đuổi bắt, lấy hết cá, xăng dầu, nước uống và lương thực, hoặc chúng đâm thủng tàu, hoặc chúng kéo tàu ta đi!!!
Vậy mà lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ đạo báo chí lề phải hoặc im lặng hoặc nói tàu lạ đâm tàu cá của ta!
Đúng là dân tộc chúng ta đã “ lãnh đủ cả hai: Cả chiến tranh và sự nhục nhã!”. Chính những nhà lãnh đạo cộng sản hôm qua và hôm nay phải chịu trách nhiệm về những cuộc chiến tranh và sự nhục nhã mà cả dân tộc ta phải chịu!
TP. HCM ngày 24/3/2014
Sửa lại ngày 26/8/2017
Hoàng Lại Giang
(1) Theo Bách Khoa toàn thư mở Wikipedia.
(2) Câu chuyện trên tôi trực tiếp nghe cố vấn Ban Chấp hành Trung ương Võ Văn
Kiệt kể lại tại nhà riêng 16 Tú Xương, TP. HCM.
Nguồn: Văn Việt, 27 & 28-8-2017
bauxitevnalt


My Blog List